CHAP 2: ĐỤNG ĐỘ
Sau khi ra khỏi thư viện,nó bắt xe đến quán kem Bali làm một phát ba ly café-soda để xả tức.Nó mong sao không phải gặp lại tên đáng ghét đó nữa.Ăn xong bal y kem,nó xem như đời nó lại bình yên như trước,nó thong dong bước về KTX.
Không biết Tâm Nhan sáng nay kiếm đâu ra chiếc xe đạp mini,rồi cùng nó đến trường,vừa đi hai đứa vừa hát hò vui vẻ,người ngoài nhìn vào có lẽ tưởng hai nàng có vấn đề về đầu óc.Sáng hôm nay tụi nó học môn Triết,một môn cực khó nhằn,làm sau khi tan lớp,đầu óc đứa nào cũng mụ mị hẳn đi.
“Nhan Nhan xinh đẹp,nghe máy nào!nghe nhanh nào!”
Đây là bản nhạc chuông Tâm Nhan mới tải về,nghe mà thấy sến quá đi.
-Alo,hả? thiệt ko?uk uk,bye!
-Tinh Nhi à,tao có việc bận rùi,chúng nó vừa nói hôm nay có truyện mới hay lắm,mày đi xe về hộ tao nha,bye mày!
-“….”
Nó nói một tràng rồi chạy đi,bỏ lại nó đứng ngơ ngác.Khổ thân nó,không biết bao nhiu lần nó bị con pạn thân này bỏ rơi nữa,lại lóc cóc chiếc xe đạp đi về một mình.
“tạch..tạch..tạch..phựt..”
Chiếc xe đang đi êm ru bỗng dưng dừng lại đột ngột,trời ui sao số nó xui thế này,lại đang là giữa trưa,nóng chết đi được,xung quanh lại chẳng có quán sửa xe nào,haizzz,thôi thì lại dắt đi vậy.Nó lầm lũi dắt xe.
Bất chợt nó phát hiện thấy phía xa có một chiếc moto đang đỗ bên kia đường,và khi thấy nó nhìn tới thì lại phi thẳng một mạch tới chỗ nó đứng.
-Trời,ko phải…dâm tặc đó chớ!!!
Lúc này trông nó như sắp bị luộc tới nơi,đứng im ko nhúc nhích.Chiếc moto dừng lại trước mặt nó,một giọng nói cất lên.
-Bỏ đấy,lên xe đi!_vừa nói vừa chậm rãi tháo mũ bảo hiểm.
-Á,ngươi!!!_đây ko phải tên nó gặp ở thư viện hum qua sao?nó thừ người ra
-Lên nhanh đi,mất thì giờ quá!
Hắn lên tiếng một lần nữa.Nó chắc chắn đó là cái tên đã làm nó mất mặt trước mọi người,nó gắt gỏng:
-Sao ta phải lên xe của ngươi?
-Trời nắng vậy cô muốn đổ bệnh à?lên mau đi!
-Kệ ta,ta có xe,ta tự đi.
Tức thì nó dắt xe lao nhanh về phía trước.Ối,sao thế này?sao bước nhiều như vậy mà bánh xe vẫn không nhúc nhích thế này?Nó quay ra sau,phát hiện chiếc yên sau của nó đang được một bàn tay vững chắc kéo lại.Nó hận quát:
-Ngươi làm gì zậy?buông ta ra!!
Hắn chẳng nói chẳng rằng,dùng sức bê luôn cả cái xe đạp của nó vào một quán nước gần đó gửi,rồi quay ra vs một nụ cười như ko cười.
-Có lên không?không thì đi bộ nhé!
Hừ,quá đáng mà.Nó ngó quanh chỗ mình đang đứng,chẳng thấy chiếc xe buýt nào,nó lườm hắn một hồi.nếu nói một cái nhìn có thể thấy rõ lòng người thì chắc cái lườm của nó đã làm tan xương nát thịt hắn rồi.Nó bất lực leo lên chiếc xe của hắn,nhưng lại ngồi tít về phía cuối xe,hai tay bám thành yên sau xe.
-Cô ngồi như vậy thì nguy hiểm lắm!ôm lấy tôi này,tôi đi hơi nhanh đấy!
-Không bao giờ!
-Đừng trách tôi không nói trước.
Hắn nhấn ga,phóng một lèo làm nó không kịp trở tay,ngã về phía trước ôm chầm lấy hắn.Mặt nó đỏ lên,một phần vì ngượng,một phần vì tức.Còn hắn thì nở một nụ cười nhẹ sau chiếc mũ bảo hiểm.
Đã thế,nó sẽ cho hắn biết tay:>.
-Ta ôm ngươi thật đấy!
-“….”
-Đừng hối hận đấy!
-“….”
Rồi ngay lập tức nó ôm hắn thật chặt,đến nỗi làm hắn tí nghẹt thở.Nó ra chiêu cuối cùng…
-A..a..a…a……..
Một tiếng kêu thảm thiết cất lên,rồi người ta thấy bên một bức tường bị rạn là một đôi nam nữ đang nằm đè lên nhau,bên cạnh còn có một chiếc moto.Nó ngồi dậy,thấy đầu mình on gong,nhưng cũng thấy thoải mái phần nào khi cảm thấy êm ái dưới mông.Ui,chết rồi!hắn đâu??xe còn đây,vậy hắn đi đâu rồi??nó ngó xung quanh dáo dác tìm hắn nhưng không thấy,nó gọi to: “Ê,ngươi đâu rồi?”
-Đ..â..y..n..à..y..!
Có tiếng phát ra từ dưới,nó ngó xuống,thấy hắn đang làm…cái đệm mông cho mình, trông rất thê thảm.Nó ăn năn:
-Ủa sorry sorry ngươi nha,ta không cố ý!!
Hắn không nói gì,chỉ ư ư.Bây giờ nó mới để ý trên áo hắn có dính một chút..
-Máu a..!!!
Làm sao bây giờ?làm sao bây giờ??nó luống cuống lôi di động ra gọi 115,rất nhanh hắn đã được đưa tới bệnh viện,nó cũng được đưa đi để xem xét coi có bị thương tật gì không.
Bác sĩ kết luận hắn bị gãy tay phải,cần bó bột.Nó nghe xong mà chân tay rụng rời.Nó đâu có cố ý,chỉ trêu đùa chút thôi mà.Sau khi bó bột xong hắn được đưa đến phòng phục hồi,nó rón rén bước vào,thấy hắn đang ngủ,nhưng dường như vẫn vương trên mặt vẻ đau đớn.Nó ngắm nhìn hắn,đây là lần đầu tiên nó được ngắm nhìn hắn lâu như vậy.Hắn thật đẹp trai!_nó nghĩ vậy.Làn da ram rám mịn màng,mũi cao và thẳng,thật quyến rũ!!Cứ thế,hai khuôn mặt ngày một sát lại,cho đến lúc môi nó gần chạm môi hắn thì…
-Cô làm gì thế?
Trời đất thánh thần ơi,hắn đột ngột mở mắt làm nó không kịp phòng bị,cứng đơ tại cái tư thế kì quái này.:-ss
-Muốn hôn tôi sao?
Nó đột nhiên định thần lại,đứng thẳng dậy,lắp bắp giải thích:
-Ta chỉ muốn xem ngươi bị thương thế nào thôi!
-À,ra vậy,thế cô định đền bù thiệt hại cho tôi thế nào đây?
-Ta trả các khoản viện phí cho ngươi là được chứ gì.
-Tiền tôi đâu có thiếu,vấn đề là,tôi bị thương như vậy không thể làm gì được,cô phải làm giúp tôi đến khi tôi tháo bột!
What?gì cơ?giúp việc!!nó không nghe nhầm đó chứ.Từ nhỏ đến giờ nó cóphải đụng tay vào việc gì đâu,hà cớ chi bây giờ phải làm giúp việc cho hắn?
-Không được,đổi đk khác đi!!
-Cô nghĩ xem,tôi bị thương thế này,rất khó khăn trong việc hoạt động,mà người gây họa như cô lại bỏ mặc,cô không thấy hổ thẹn sao?
Nhin!dù sao cũng do mình mà ra,mình chỉ cần giúp hắn một thời gian thui mà._nó tự an ủi mình.
-Thôi được rồi,ta sẽ làm giúp ngươi,nhưng nếu ngươi bắt ta làm việc gì quá đáng,ngươi sẽ biết tay ta!!
-Vậy nhé,ngày kia tôi xuất viện,bắt đầu từ lúc đó,cô phải làm giúp việc cho tôi,bất kể lúc nào tôi cần,cô đều phải có mặt ngay lập tức,cô hiểu chưa?
Lão thiên a,sao lại đày đọa nó thế này chứ,huhu!!Bức chết người ta mà,tự dưng một cô công chúa như nó lại phải vác trên đầu cái danh hiệu ô sin…..:((
CHAP 3: LAOĐỘNG KHỔ SAI
“mẹ mua cho em con heo đất”
“mẹ mua cho em con heo đất..í..o..í..o..”
Tiếng đt reo lên,nó quờ quạng cái tay lần mò trong khi mắt vẫn còn nhắm tịt.
-A lô.
“lô lô cái gì nữa,cô không nhớ à?hômnay là ngày tôi xuất viện,tôi cho cô 30p nữa,đén đón tôi mau!!”
-Hả???
Nó ngồi bật dậy,ô ô,nó quênmất hôm naylà ngày đầu tiên nó bước vào công cuộc làm ô sin.Nó vội vàng chạy vào nhà tắm,vệsinh cá nhân,bận đồ,sau đó chạy nhanh ra cổng ktx,bắt taxi đến bệnh viện.
-Chậm 5p,hắn nói khi nó vừa từ taxibước ra.
Nó thấy hắn đang đứng cạnh một tên contrai nữa,trông có vẻ khá đẹp trai.
-Đây là bạn tôi-Hỗn Thiên,hắn chỉvào tên con trai đó.-cò đây là Tinh Nhi,giúp việc mới của tao.-hắn chỉ vào nó.
-Rất vui được biết em! Anh mong emsẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ..
:9 -Hic,cám ơn anh!
Trong khi đó có một tên lại đang cườithầm,điều này làm nó tức đến nghẹn họng.
Ngay lập tức có một chiếc xe hiệu Fordsang trọng tiến tới,hai tên kon trai nhanh chóngb ước vào,hắn còn tranh thủ quayđầu lại nói với nó:
-Cô xách đồ ra sau xe cho tôi!
Nó ấm ức nhưng không làm được gì,đành ngậmngùi vác túi đồ khệ nệ ra thùng xe,rồi bước vào ghế trước ngồi cạnh bác tài xế.Điđược một lúc,bụng nó biểu tình dữ dội,réo ầm ầm.Từ ghế sau đương nhiên Dạ Ngôncũng nhận thấy điều đó,lơ đễnh nói:
-Thiên,mày ăn sang chưa?hay đi kiếmgì lót dạ trước đã.
-Ok,nhưng đi đâu bây giờ?_HỗnThiên hỏi lại.
-Này,cô xem có quán nào ngon thìđưa tụi tôi đến!_hắn ra lệnh cho nó
Nó nghĩ,hay là đưa hắn đến quán ăn củapa-ma Tâm Nhan,đồ ăn ở đó nó rất thích.Nghĩ là làm liền,nó rút dt ra gọi:
-Tâm Nhan à?Tinh Nhi nè,có ở quánkhông?…..ừ,lát tao ghé,bye…
Trò chuyện một hồi,nó chỉ đường cho báctài đến quán đó.
Vừa vào đén quán,nó thấy ba Tâm Nhanđang kiểm tra lại chất lượng món ăn,nó sấn tới
-Bác Khưu,Tâm Nhan có ở đây không ạ?
Khưu Lộc Minh mỉm cười hiền từ nói:
-Nó ở trong bếp ấy,cháu vào đi!
Nó lăng xăng chạy vào khu bếp,bỏ lạihai tên đang lơtơmơ không biết làm gì.Dạ Ngôn cùng Hỗn Thiên cùng ngồi xuống mộtcái bàn cạnh cửa ra vào.Dạ Ngôn thấy quán khá đông khách,chắc làm ăn cũng khôngtệ,thấy Tinh Nhi tỏ ra rất tự nhiên,chắc là quán quen.
-Hai người ăn gì?đồ ăn nhanh ở đâylà số một đấy!_nó đã trở ra từ lúc nào,lên tiếng hỏi bọn họ.
-Sanwich và café sữa.Hắn dửng dưng
-Uhm,cho anh một đĩa khoai tây chiên làđược rồi.Hỗn Thiên trả lời
Một lúc sau,từ phòng bếp xuất hiện một côgái,trên tay bê một khay thức ăn.Hỗn Thiên đang nhìn quanh,mắt bỗng dừng lạitrên người cô gái ấy.Bộ váy màu hồng dài ngang gối,tóc thắt bím lệch,trên đầucài một chiếc bờm màu trắng gắn bong hoa trạng nguyên,đang tiến về phía họ.
-Tâm Nhan,ngồi xuống đây ăn chungluôn đi_nó nói.Giới thiệu vs mày,đây là Hỗn Thiên,bạn mới quen,đây là..ủa,ngươitên là gì nhỉ?(làm giúp việc mà ko pít tên ông chủ hả trời!!:-/)
-Phương Dạ Ngôn!_hắn lạnh lẽo trảlời.
-Rồi,còn đây là Tâm Nhan,bạn củatôi_nó chỉ vào đứa bạn mình.
“ Ồ,thì ra cô ấy tên là Tâm Nhan,têncũng đẹp như người”_Hỗn Thiên Thầm nghĩ.(say rùi anh ui:x)
“Oa,trông như hoàng tử ấy,thật đẹptrai!!!”_suy nghĩ của Tâm Nhan
Vậy là trên cái bàn ấy,có 2 nam 2 nữđang ngồi đối diên nhau.Hai cô gái thì trò chuyện rôm rả,còn hai chàng trai: mộtngười tâm hồn đang treo ngược cành cây hướng theo cô gái váy hồng,còn một ngườithì đang trầm ngâm gặm nhấm chiếc bánh với một tay,mắt đang nhìn hai người congái vui vẻ trò chuyện mà long đầy ghen tỵ.
Xong màn kể lể,hai đứa con gái bắt đầucông cuộc chiến đấu .Nó cầm lên chiếc đùi gà rán thơm phức,đang đưa lên miệngthì…
-Tôi muốn ăn thêm!_hắn lên tiếng.
-Thì ngươi cứ gọi đi,ai cấm.Nó tiếptục ăn
-Tôi mún ăn gà rán,cô bón cho tôi!
-Ngươi không có tay à?Gãy một cáichứ có gãy cả hai đâu.
-Cô không biết hay sao mà còn hỏi?haitay cùng nối vs người,một tay đau >người đau>tay kia cũng bị ảnh hưởng.
Nguyên lí gì đây trời??Nó thầmthan,nhưng lại fải dâng chiếc đùi gà iu dấu cho hắn.
-Nè,gặm đi!
-Cắt nhỏ ra!
-“….”
Từng miếng gà rán được đưa vào miệng hắnmột cách ngon lành,hắn còn uống cả sữa của nó nữa,còn nó fải răm rắp tuân theochỉ thị của hắn.
“gà”….”sữa”….”gà”….”gà”….”sữa”……
Chẳng mấy chốc,hắn đã đánh bay đĩa đùi gà cùng cốc sữa của nó,lấy giấy laumiệng,nói:
-Ăn xong rồi,về thôi!
-Nhưng mới có ngươi ăn thôi mà,tađã ăn gì đâu?
-Tại cô không ăn mà chỉ toàn nóichuyện lien hồi,đi!!!
Hắn thanh toán tiền xong liền đứng dậy,chânbước gọn lẹ ra cửa,sao nó thấy ghét cái điệu bộ này quá.Đột nhiên hắn quay đầulại:
-Thiên,mày không đi còn ngồi đólàm gì?
-À,uhm.
Hỗn Thiên mắtvẫn không rời khỏi Tâm Nhan,khiến cô nàng ngượng chin mặt.Nghe Dạ ngôn gọi hắnvội vã đứng dậy bước theo,còn nó lưỡng lự ko nỡ rời quán(vì chưa ăn no!) nhưngcuối cùng vẫn fải nhanh chạy theo hắn.
Trên đường đi,nó thầm trách tại sao hắnkhông ngã gãy cả hai chân để không đi đâu dc,và nó cũng sẽ không cần lẽo đẽotheo hắn mệt như vậy.Về tới nhà hắn,nó bị giao nhiệm vụ vác đồ lên fòng cho hắn,khổnỗi phòng của hắn ở tận tầng ba khiến nó phải leo đến rã cả chân.Vừa đặt túihành lí vào phòng,nó đã bị hắn đuổi phũ phàng.
-Cô đi xuống đi,tôi cần nghỉngơi,có việc gì tôi sẽ gọi cô sau.
Nó lại lếch thếch leo xuống phòng kháchtầng trệt.Nó thấy Hỗn Thiên đang ung dung ngồi uống café,thấy nó xuống,nhẹnhàng nói:
-Em đừng giận,mọi khi thằng này nóôn hòa lắm,chắc tại vết thương nên nó mới như vậy.
Nó vừa thả lỏng người trên ghế sopha đãnghe thấy tiếng hắn gọi với xuống
-Mang cho tôi một tách café!!
Huhu,đúng là nó bị trời đày,lại đứng dậyđilàm nhiệm vụ.
-Tôi đói rồi,nấu mì cho tôi đi!
“……………………………………………………………………”
-Cầm cho tôi chiếc laptop trên bàn uốngnước!
-Cô lên bê bát xuống rửa đi!
Đủ rôi,hành hạ thế là đủ rồi,nó fải đảochính ngay thôi,hừ hừ…
“cốc cốc..”
-Vào đi!
Nó bước vào,thấy hắn đang nghịch laptop trêngiường,nó tiến lại gần hắn nói:
-Sao ngươi ko cho ta nghỉ ngơi một chútthế hả?
-Cô là giúp việc của tôi,tôi muốnlàm gì mà ko được?
-Ngươi quá đang vừa thôi,bất kể thế nào,tacung fải nghỉ ngơi!
Nói là làm liền,nó tiến lại giành cáilaptop trên tay hắn.Nhưng thật không may hắn lại nhấc chiêc máy tinh vào fíatrong khiến nó không kịp trở mình….
Ôi thôi…môi chạm môi..bốn mắt nhìnnhau ko nói lên lời……………..

Đăng nhận xét

 
Top