Cơn mưa đã tạnh , bầu trời như cao hơn trong xanh và khoãng đãng hơn những ngày bình thường ngước mắt lên và nhìn ngắm một cách thật thích mắt.
Tôi hỏi mẹ :" Mẹ ơi cầu vồng là gì hở mẹ?" Mẹ  đã nói với tôi rằng :"Cầu vồng là chiếc cầu nối hai đường chân trời lại và trên cầu vồng có các thiên thần."
Nhưng anh trai lại nói với tôi  rằng:" Hãy đem tất cả những chuyện buồn của em gửi cho cầu vồng, cầu vồng sẽ giúp em  quên nó."
          -Vậy cầu vồng là người bạn thân nhất của mỗi người rồi!!
          -Ừ.
 -Anh ơi nó là người bạn thân nhất vậy tại sao nó chỉ để ta gửi gắm nỗi  buồn vậy vui không được chia sẻ với cầu           vông sao? Với lại em cũng thấy cầu vồng đâu có xuất hiện như là người bạn thân của ta đâu.
-Nó ở trong tim của em ý.
Lại một người nữa nói với  tôi rằng:" Bảy sắc cầu vồng chính là bảy sắc màu của cuộc sống …
Khi nào ta hiểu được tất cả những điều đó ta sẽ lớn…
Và bây giờ tôi đã hiểu được, tôi đã lớn thật rồi

Và tôi đã tin vào những điều đó, tôi tin cầu vồng như tin một vị thánh. Không thể ngốc hơn khi trong đêm tôi ngồi khóc ngoài sân để tìm cầu vồng chia xớt nỗi buồn. Nhưng làm gì có cầu vồng trong đêm. Mẹ tôi bảo cầu vồng chỉ xuất hiện sau cơn mưa thôi. Sau cơn mưa? Nhưng sao ban đêm lại không thầy cầu vồng. Dù đêm ấy có mưa? Tôi cảm giác như cầu vồng là hiện thân của sự thanh khiết cầu vồng không xuất hiện trong màn đêm, không xuất hiện trong ánh sáng huyền diệu của ánh trăng, cầu vồng chỉ xuất hiện cùng với ánh nắng mặt trời hoặc có lẽ cầu vông là một người không thích xuất hiện vào ban đêm vì nó không được chú ý và không nổi bật. Cũng có thể lắm chứ!!!
Tôi thần tượng cầu vồng. Cái vệt dài đan xen những màu sắc ấy xuất hiện không lâu , không nhiều như mặt trăng và mặt trời nhưng cầu vồng làm người ta mãi nhớ vì vẻ đẹp riêng, sự thu hút riêng của nó, và nó luôn khiến con người ta chờ đợi.
Tôi muốn và ước được  sống  một cuộc sống như cầu vồng, thanh thoát, trong sáng, nhẹ nhàng, không ràng buộc , không thù hận, và tự do .Tôi muốn khi tôi mất đi mọi người sẽ mỉm cười với tôi như ta đã mỉm cười với cầu vồng khi cầu vồng mất đi vậy. Cầu vồng không xuất hiện trong đêm, cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa. Tôi thích ban đêm hơn là khi có ánh sáng chiếu thẳng vào người tôi.
Nhưng tôi vẫn phải thường chịu đựng cơn mưa để được ngắm nhìn cầu vồng vắt mình qua những áng mây phía trên cao.Vẫn vậy mà chịu đựng cho đến khi đạt được những điều mình muốn đó như là một quy luật .
Đôi khi phải đi hết những đau đớn và tủi hờn người ta mới có thể đi đến và nghĩ tới hạnh phúc, đến nơi họ muốn đến . Và tôi học được ở đời bài học to lớn là phải nhẫn lại, chờ đợi và chịu đựng.
Và có khi tôi đã hét thật to để gọi cầu vồng và tôi cũng ghét cầu vồng vì nó không xuất hiện nhưng tôi cũng không giận cầu vồng được lâu.Và tôi luôn chờ đợi cơn mưa tạnh để gặp người bạn ấy!

Chính điều đấy đã làm cho tôi có sức mạnh để vượt qua mọi điều thử thách , khó khăn gian khổ trong 16 năm nay. Cầu vồng theo tôi mãi trong tuổi nghe chuyện cổ tích và cái tuổi nắng mưa thất thường…Và tôi đã  lớn , tôi  đã suy nghĩ chính chắn hơn, tôi nghĩ về tương lai, về cuộc đời về sự nghiệp của tôi và tôi vẫn gửi gắm ước mơ vào cầu vồng. Và dĩ nhiên vẫn có một góc nhỏ dành cho người trong mộng của tôi.
Cái ước mơ bí mật của tôi không có ai biết được ngoài cầu vồng. Cái tài năng tiềm ẩn trong tôi cũng không ai biết ngoài cầu vồng. Cũng chẳng có ai hiểu tôi như cầu vồng .Có lẽ ước mơ đó sẽ chỉ chôn vùi trong tâm trí tôi.
Tôi chợt nghĩ đến gia đình, đến những người thân thương nhất của tôi nghĩ đến bà, đến ba, mẹ, anh trai.
Tôi nghĩ đến những người bạn đã cùng tôi bước qua những ngày đi học. Từ hồi nhỏ nhưng ít bạn lắm toàn giả dối và lời dụng.
Tôi mong sao họ sẽ mãi ở cạnh bên tôi, nghe tôi nói, chia sẻ cùng tôi và sẽ cùng tôi ngắm nhìn cầu vồng… Nhưng chắc là không thể và mãi mãi không xảy ra
 Tôi  gửi gắm tất cả vào cầu vồng…
Nhưng rồi tôi không biết vì tôi điên  quá chăng?  Vì các thiên thần không nghe rõ lời tôi nói, hay bởi vì các thiên thần thấy tôi quá phiền khi theo họ suốt 16 năm?
Hay tại vì thật sự trên cầu vồng không có thiên thần? Hay tại cầu vồng đã mất đi cái vỏ bọc của những điều kì diệu mà trở lại làm những thứ ánh sáng xanh đỏ trong bài học vật lý.
Có những điều ước dẫu tôi vẫn luôn cố gửi những mơ ước ấy về phía bầu trời nhưng những nguyện cầu ấy vẫn chưa được thực hiện. Cơn bệnh nặng của bà. Những tháng ngày cuối cùng của quãng đời học sinh rồi thì mỗi đứa sẽ bước đi trên con đường của riêng mình. Cầu vồng ở đâu khi tôi cần  niềm tin vào những điều kì diệu? Và   tôi cần  những niềm tin  mãnh liệt vào một điều gì đó không có thực, không ai làm được, sẽ mãi mãi không xảy ra mà người ta luôn mơ ước , luôn mong chờ, hy vọng sẽ có một điều kì diệu xảy ra  nhưng sực tỉnh giấc và luôn hiểu nó sẽ không bao giờ xảy ra và khiến người ta trông chờ một cách vô vọng sẽ khiến con người ta hụt hẫng khi đối diện với thực tế.
Tôi thu mình lại, giữa cuộc đời, giữa mọi người, giữa thế giới rộng lớn này .  Tôi nghĩ chỉ cần giang đối tay thật rộng , mở trái tim ràn đầy sự cô đơn ra là sẽ có người đón nhận nhưng.........................................................................................................    Không
tôi sẽ ngã và chết dần  đi vì sự thật không như vậy . Có lẽ họ sẽ tưởng hoặc nghĩ tôi là con điên hay bị bệnh thần kinh ....................... và cũng sẽ không ai chịu chấp nhận vòng tay lạnh lẽo của tôi.
Như một đứa trẻ mồ cối 
Nhưng rồi tôi nhận ra tôi phải sống như cách cầu vồng tồn tại…
“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt  

Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.”
Hãy học cách  sống làm  sao cho nếm trải hết tất cả những màu sắc của cuộc đời, nếm đủ các vị đau khổ , ngang trái, đắng cay, hạnh phúc, huy hoàng................................... của cuộc sống mà thượng đế ban cho mỗi người 
nhưng…
…Tôi vẫn xuất hiện trong ánh sáng!Và tôi vẫn luôn là chính mình!
Như vậy thì cuộc sống này mới có ý nghĩa.    
Và tôi sẽ không khóc nữa................... Sẽ sống thật hạnh phúc và đầy ước mơ

Đăng nhận xét

 
Top