Nhìn phố xá nhộn nhịp đèn hoa, những nụ đào hồng tươi chúm chím môi cười, trẻ thơ xúng xính áo mới, các mẹ các chị đang tất tưởi chuẩn bị bếp núc cho cái tết đoàn viên thêm phần trọn vẹn… trước những giây phút cuối cùng của năm cũ, bỗng muốn viết một cái gì đó cho chính ta, cho những ai còn ngại ngần chưa muốn từ biệt quá khứ để đón chờ những điều mới mẻ.
Một năm đã qua như thế nào, ta cũng không nhớ nổi hết nữa, chỉ biết tất cả những cảm xúc yêu – thương – giận – hờn, những âu lo muộn phiền cho cuộc sống, công việc… đã chạy qua chạy lại như một cuốn phim với đủ đầy màu sắc.Xuân đã về trên mọi nẻo đườngCảm ơn người đã đến và yêu ta như một vị khách lữ hành mà ta chỉ gặp một lần duy nhất trên đoạn đường đời.
Cảm ơn sự ra đi bất chợt của người ta yêu thương để ta biết trân trọng giá trị của lúc được gật đầu.
Cảm ơn bè bạn đã giúp ta vơi đi những ngày tháng trống rỗng, những giây phút hoang hoải khi quá vãng bỗng dưng tìm đến và gọi tên.
Cảm ơn đấng sinh thành đã cho ta biết biết dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa họ vẫn luôn ở bên, chở che và yêu thương ta vô điều kiện.
Cảm ơn những biến cố để sau những “trận đòn ấy”, ta như được tiếp thêm nguồn năng lượng mới, trưởng thành và cứng rắn hơn. Nó cũng khiến ta nhận ra rằng, chuyện không tốt không có nghĩa là xấu. Và xấu hay tốt là do chính bản thân ta định đoạt.
Đăng nhận xét