ANH
Anh thấy mắt mình nhòa đi khi nhìn em trên chiếc băng ca đang được đẩy vào phòng cấp cứu, máu cứ tuôn ào ạt không ngừng, đôi mắt em chợt hé mở thì thào những tiếng không thể nghe rõ. Anh ngập mình trong một nỗi sợ hãi, anh cứ níu lấy từng khoảnh khắc, từng ánh mắt, hơi ấm bên em. Cánh cửa bật mở, tay em rời tay anh.
Bác sỹ nói rằng em đã rơi vào trạng thái hôn mê, vụ tai nạn đã gây ra chấn thương nặng ở đầu đã khiến não bộ của em bị tổn thương. Bây giờ chỉ có thể trông chờ vào may mắn và niềm tin của gia đình. Bác sỹ khuyên hằng ngày hãy cứ đến trò chuyện với em biết đâu… Tiếng máy móc chạy rì rầm, em – cô gái vẫn cứ luôn cười nói, luôn chạy nhảy, cười đùa với anh giờ nằm đây như đang ngủ một giấc ngủ say và yên bình nhưng sao mắt anh bỗng mờ dần đi. Anh gục xuống, tất cả đã hết thật rồi sao?
EM
Em thấy mình đang mặc chiếc váy trắng tinh và nhẹ bâng. Đôi chân trần đang vùi mình trong một vùng tuyết trắng xóa. Những bông tuyết đã vương đầy trên tóc em, nhưng em sao chẳng hề thấy lạnh. Rồi em đã thấy mình chạy đi giữa vùng tuyết trắng xóa. Đột ngột dòng suy nghĩ cắt ngang qua em, là Nhật Bản, nơi em đã rất từng ao ước muốn đến. Sống ở một đất nước nhiệt đới nên tuyết luôn là một ước mơ thật khó tả với những cô gái. Và giờ thì em thấy mình đang ở đây, thật không thể tin nổi? Em la hét và chạy nhảy không biết mệt. Em đắp người tuyết rồi lại vo tròn chúng lại ném ra xa. Em đã từng viết nơi này vào bức thư gửi cho anh trong một ngày mùa đông của Sài Gòn.
Em ghét mùa đông Sài Gòn lắm! Người người cứ tấp nập và kẹt xe thì chẳng ít đi, nó vẫn cứ làm em mệt mỏi. Em muốn vùi mình vào tuyết trắng và hít hà hơi lạnh ở nơi đây. Anh sẽ đi với em chứ?
ANH
Em có một sở thích đến kì lạ là mỗi tuần đều gửi cho anh một bức thư bằng đường bưu điện, thường thì khoảng cứ đến sáng thứ ba thì thư sẽ đến. Thời gian đầu anh ngạc nhiên và thấy thật kì lạ, anh hỏi thì em bảo em thích viết cho anh như thế, mỗi ngày một ít, nó sẽ thật khác với những điều mà hằng ngày em chia sẻ với anh. Từ hiếu kì anh chuyển sang trông đợi những cánh thư ấy hằng tuần. Em sẽ kể với anh về thiên nhiên, về ẩm thực, những cảm xúc bất chợt của em những lúc chuyển mùa và luôn luôn là một nơi nào đó trên thế giới mà em muốn đi. Em hỏi anh rằng “anh sẽ đi với em chứ?” anh đã ậm ừ cho qua. Anh tôn trọng cảm xúc của em nhưng không hề nghĩ rằng trong em có những tình yêu thật sự với nơi đó. Công việc và cuộc sống cuốn anh đi như cơn lốc, đôi lúc mệt mỏi anh đã còn dập tắt cả những mong ước ấy của em.
Anh à! Hôm nay mưa to lắm em lại muốn đến với những làn nắng ấm ở Hà Lan, em và anh sẽ lang thang ở những dãy phố yên bình, nơi chẳng ai biết chúng mình là ai, em muốn tận mắt ngắm nhìn những bông tulip xinh đẹp, nơi Đônkihôtê đánh nhau với cối xay gió. Nghe thật thú vị phải không anh. Em nghĩ anh sẽ không từ chối nơi này đúng không? Anh sẽ được đến đất nước của đội bóng màu da cam mà anh yêu thích, đi cùng em nhé…
EM
Mọi thứ trở nên trắng xóa, rồi em thấy mình lơ lửng. Ánh nắng từ đâu chiếu đến khiến em phải dụi mắt đến mấy lần. Một đôi vợ chồng già dắt nhau đi trên phố, họ có bánh mì và vài thứ hoa quả trong chiếc giỏ xách, rồi những chiếc xe đạp từ từ vụt qua, người qua lại chậm rãi, chiều tà nơi đây tạo cho em một cảm giác thật yên bình. Em biết mình đang ở đâu, em như lạc vào nhưng bức thư của mình đã gửi cho anh. Em xoay mình trong những ánh nắng chiều dần tắt, tháp nhà thờ Utrecht rung lên những hồi chuông dài như bất tận. 
Đêm dần buông, các ánh đèn bật sáng, những bản nhạc réo rắt đâu đây. Đôi bàn chân trần đưa em dạo quanh phố phường. Em thấy mình thật hồn nhiên và tự tại. Em đang ở thiên đường phải không anh?
Đột ngột em thấy mình ngã xuống thật sâu, đôi chân không tìm được điểm chạm, trước mắt em tối đen, cứu em với!
ANH
Tình hình của em đột nhiên xấu đi, anh lao ra khỏi cửa khi chưa kịp nghe xong cú điện thoại ấy. Trái tim anh dộng thình thình vào lồng ngực như sắp nhảy ra ngoài, đợi anh, anh dự định sẽ đọc tiếp những bức thư mà em đã gửi cho anh trong suốt thời gian qua. Anh đã tự hứa với bản thân khi em tỉnh dậy chúng mình sẽ thực hiện hết những ước muốn của em. Anh sẽ trân trọng những giây phút được bên em. Những lúc nhìn em trên giường bệnh anh mới thấy hết những lỗi lầm của mình. Anh sẽ mãi bên em, sẽ không để em một mình nữa!
Anh tức giận, đấm thẳng vào tấm kính đang ngăn cách anh và em. Bác sỹ nói rằng tình trạng của em mong manh lắm. Anh bất lực khụy xuống, chưa bao giờ anh thấy mình vô dụng như thế này. Nắm tay anh một lần nữa thôi được không em?
EM
Trong màn đêm tối đen em chợt thấy một ánh sáng le lói đoạn xa xa. Em nặng nhọc nhấc thân mình lê bước đi theo. Càng tới gần em lại càng nhìn rõ thấy một hình bóng. Em cảm nhận được sự quen thuộc nơi hình bóng ấy! Là anh, là anh phải không? Em thét lên nhưng anh vẫn cứ đi, em đuổi theo, em với theo. Rồi mọi thứ lại xoay vòng trước mặt em…
Hồ Gươm sáng sớm thật đẹp, hàng người đi tập thể dục buổi sáng cứ đông dần, em nâng bước đi dạo một vòng hồ. “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, ngồi kề bên nhau, phố xưa nhà cổ ….” Rồi tiếp theo như thế nào anh nhỉ? Em hỏi anh nhưng anh mỉm cười không nói, chỉ nắm chặt tay em rồi rảo bước nhanh. Anh dắt em qua những con phố, mùa hoa sữa cứ vương vấn đâu đây. Em nghe thấy mùi hương của thời gian, của những phố cổ, của những con người thanh lịch nơi đây. Dù bất cứ nơi đâu có hấp dẫn đến như thế nào với em Hà Nội vẫn luôn ở trong tim. Dù đi đâu em vẫn luôn muốn về Hà Nội, nơi em đã được nghe trong những câu chuyện của bà, trong những lời hát của mẹ. Em muốn trở thành một đứa con miền Nam nhưng có tình yêu với miền Bắc. Em muốn Hà Nội sẽ là nơi chứng giám cho tình yêu của hai đứa mình. Anh cũng sẽ yêu Hà Nội chứ?
ANH
Cơn nguy kịch đã qua. Anh vẫn đọc những lá thư của em gửi cho anh hằng ngày, ngoài kia những con đường lá đã rụng, vương đầy trên những con phố. Đã bao nhiêu ngày trôi qua anh cũng không biết nữa. trong anh đã bình tâm đã trở lại. tất nhiên niềm tin với ngày em tỉnh giấc vẫn luôn hiện hữu. Em đã từng chờ đợi anh rất lâu vậy thì những ngày tháng này chỉ đơn giản là thử thách mà anh cần phải vượt qua nếu muốn tình yêu ta bền lâu. Em hãy cứ nghỉ ngơi đi nhé! Đến khi nào thấy đủ hãy tỉnh giấc vì anh sẽ chờ…
Hôm nay, anh mua cho em cuốn “Hẹn gặp anh ở Hà Nội”, tựa đề sao giống chúng mình quá em nhỉ? Anh thì thầm như thế, rồi bắt đầu lật giở những trang sách để đọc cho em nghe…
EM
Em thấy mình bắt đầu cảm nhận được xung quanh, đôi lúc em thấy hình bóng anh rất rõ ràng, em muốn gọi, muốn nắm lấy tay anh nhưng không thể. Rồi hình ảnh những người thân, người bạn cứ vụt qua trước mắt em. tỉnh thoảng mùi bệnh viện xộc thẳng vào em, những tiếng âm thanh, máy móc xung quanh khiến em cứ thao thức không yên.
Rồi em thấy anh khóc. Anh sao vậy? em cất tiếng nhưng anh vẫn ngồi im. Rồi em thấy anh nắm tay em thật chặt, em thấy mình thật bình yên. Em thiếp đi trong vòng tay ấm áp đó. Trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ “Về với anh thôi!”
Em thấy đôi mi mình thật nặng nhọc, ánh sáng tràn vào đôi mắt khiến em vội cụp xuống lại. Mở mắt lần hai, em thấy mọi vật rõ hơn. Lúc đó em cảm nhận anh đang ở gần hơn bao giờ hết và thật nhất trong suốt những lần em đã gặp anh trước đó. Anh đang ngủ thiếp đi, tay anh vẫn nắm chặt tay em, còn đầu thì gục trên những lá thư của em viết cho anh. Em khẽ mỉm cười, nhưng em không còn đủ sức lay anh dậy nữa, thôi hãy để cho anh và em thêm một giấc ngủ sâu trước khi một cuộc hành trình mới của chúng ta bắt đầu. Mắt em nhắm nghiền, em thấy trong mình sự tin tưởng nhen nhóm khi em biết từ đây những dấu phố em qua sẽ luôn có anh ở bên.
BỆNH VIỆN SÁU THÁNG SAU TAI NẠN
Cả bệnh viện bỗng như bừng tỉnh sau cơn mê khi nghe tin cô gái bị tai nạn giao thông khá nặng sáu tháng trước đã tỉnh dậy. Ca của cô là một ca khó của bệnh viện, có những lúc tưởng chừng như đã hết hi vọng mà giờ đây đã tỉnh lại. Mọi người thầm khâm phục anh chàng người yêu của cô gái. Anh đã luôn ở đây, ở bên cô ấy và chăm sóc. Phải chăng chính sức mạnh của tình yêu đã giúp cô gái tỉnh lại? Hình như ai cũng có câu trả lời cho riêng mình.
An Di

Đăng nhận xét

 
Top