Tô Song đứng dựa lưng vào chiếc ford màu đỏ rất bắt mắt, hướng ánh mắt về phía hai kẻ đang giằng co phía trước. Ánh mắt cô chỉ khẽ lướt qua, cô đưa tay đeo đồng hồ lên nhìn rồi ngửa cổ lên bầu trời xám xịt trên đỉnh đầu. Chết tiệt, cô sắp bị muộn rồi.
 10 phút sau, chiếc ford lướt qua hai kẻ vẫn đang cãi nhau mà lao vào lòng thành phố, để lại cho hai kẻ dở hơi ấy một ít khói bụi.
 Khi chiếc xe đã mất hút, người ta vẫn thấy một đôi trai gái trẻ to tiếng với nhau.
 “Anh nói đi, anh có hẹn hò với cô ta không?”
 “Em nói chuyện có lý tý được không?”
 “Có hay không?”
 Ánh mắt hai người giao nhau rất lâu, cô gái đầy vẻ quả quyết, còn chàng trai thì bắt đầu tức giận.
 “Không.”
 Sau câu trả lời ấy, không gian yên lặng rất lâu, lâu đủ để màn mưa bụi làm ướt tóc hai người.
 Cô khẽ cười, gật đầu rồi bước qua anh.
 Anh vội đuổi theo kéo tay cô lại.
 “Em có ý gì?”
 Cô không quay đầu lại: “Chúng ta chia tay đi.” Rồi giựt tay khỏi tay anh, bước ra đường vẫy taxi.
 Anh nhìn chiếc xe mất hút trong màn mưa bụi dày đặc, tay đấm lên cửa một chiếc xe cạnh đó.
 “Chết tiệt!”
 Còi báo động rú ầm lên, anh vội lia mắt nhìn xung quanh rồi nhanh chóng bắt một chiếc taxi, mất hút.
 ***
 Dew vứt phịch túi xách lên bàn, xoay ghế ngồi của Tô Song lại.
 “Cậu vứt tớ đó.”
 Cô chống hay tay lên bàn nhốt Tô Song trong không gian hẹp, hơi cúi người ghé sát mặt cô ấy. Ánh mắt cô, tuyệt đối rất dọa người.
 Nhưng cô đã dọa sai người, Tô Song tháo kính, bỏ bút xuống.
 “Tớ không có nghĩa vụ phải đưa cậu đi làm.”
 Dew nhìn sâu vào mắt cô, khẽ gật đầu đứng hẳn người lên, giải thoát cho Tô Song.
 “Tớ bị trừ 10% lương.”
 Tô Song đeo kính lại, quay mặt vào màn hình máy tính tiếp tục gõ bàn phím.
 “Nếu cậu còn đứng đây thì 20% lương cũng có thể không còn.”
 Dew kìn ném tâm trạng muốn xé xác Tô Song, hít thở thật sâu rồi quay bước về bàn làm việc.
 Cô bắt đầu chút giận lên bàn phím. Khuôn miệng Tô Song khẽ nhếch.
***
 Hai cô gái buông mình xuống giường. Dew đá đá cho chiếc giày rơi xuống khỏi chân, co người như con tôm quay mặt về phía Tô Song.
 “ Tớ và Tony đã chia tay rồi.”
 Tô Song khẽ nhắm mắt.
 “Thế à.”
 Dew lại muốn nổi giận, vậy nên chồm người lên bóp cổ Tô Song.
 “Cậu nói xem, trên thế giới này cái gì mới có thể khiến cậu để tâm?”
 Tô Song không buồn giãy giụa, ngước mắt nhìn chiếc lá duy nhất còn sót lại trên cái cây nhỏ cô mới trồng không lâu. Chắc là nó đã chết hẳn rồi, cô chỉ không tưới nước có một tuần thôi mà. Mùa đông thật khắc nghiệt.
 “Chắc là phải có chứ.”
 Khi nói những lời này, một khuôn mặt khẽ lướt qua trong trí nhớ. Ánh mắt cô cũng trở nên có hồn hơn.
 Dew buông tay khỏi cổ bạn, ngồi tựa vào đầu giường.
 “Cậu vẫn chưa quên được Hành Tây sao?”
 Tô Song nghiêng người quay mặt ra ngoài, thanh âm mệt mỏi vang lên.
 “Ngủ đi, mai còn phải đi làm.”
 Dew nhìn tấm lưng nhỏ bé của Tô Song một lúc, rồi cũng nằm xuống, quay lưng lại phía cô.
 Trong đêm tối tĩnh mịch, ánh đèn vàng ấm áp mờ ảo che dấu tâm trạng hai cô gái. Ngoài cửa sổ, một tinh tú vừa mới dời vị trí, vút bay qua bầu trời rồi yên vị. Có thể, tâm trạng hai cô gái có dậy sóng, nhưng rồi cũng yên vị.
***
 “Dew, anh xin lỗi. Thật sự anh không hẹn hò với cô ta, là cô ta cố chấp bám lấy anh. Em hãy tin anh. Nhận được tin nhắn này thì gọi cho anh nhé.”
 Dew tắt cuộc gọi thoại, không buồn quan tâm mà bước về phòng bếp bưng một đĩa hoa quả.
 Tô Song vẫn bấm loạn xạ điều khiển ti vi trên sô pha, không buồn ngẩng đầu lên.
 “Cậu không định cho Tony cơ hội à? Biết đâu anh ta không ngoại tình thì sao?”
 Dew bỏ miếng dưa hấu vào miệng, khẽ nhếch lên hưởng thụ, cũng thả mình xuống sô pha. Cô đưa đĩa dưa hấu đến trước mặt Tô Song.
 “ Việc anh ta đi du lịch với cô gái kia là sự thật. Anh ta có thật sự chưa ngoại tình thì trước sau gì cũng sẽ làm. Tớ việc gì phải lưu luyến người như thế.”
 Tô Song lấy một miếng dưa cho vào miệng, tay xoay xoay cái điều khiển.
 Dew bỏ đĩa dưa xuống bàn, cũng nhìn tivi, bỗng dưng cô giật lấy điều khiển. Mở ti vi sang kênh cô thích.
 Tô Song trợn mắt lên nhìn.
 “Tớ muốn xem kênh vừa nãy.”
 “Tớ muốn xem kênh này.”
 “Đây là nhà tớ đấy.”
 Dew mặc kệ, da mặt cô đã dày tới không còn đối thủ, không phải nhà cô thì sao chứ. Thứ cô thích, không ai có thể cấm được.
 Tô Song cố gắng kìm nén tức giận, quay về chủ đề đang nói giở.
 “ Những chuyện chưa xảy ra thì không nên chắc chắn.”
 “Nhưng nó sẽ xảy ra thôi. Đàn ông trên đời này đều thế, thứ chiếm được rồi sẽ không còn thấy hứng thú nữa. Ngược lại thứ không chiếm được lại cứ cố chấp. Bây giờ tớ không yêu anh ta, anh ta mới cố chấp theo đuổi. Khi tớ vì anh ta mà đánh mất cả tự tôn, anh ta sẽ vứt tớ như vứt giấy rác. Hơn nữa, lòng tham lại vô đáy. Cô gái kia là tự động bám theo anh ta, anh ta dĩ nhiên sẽ không từ chối. Vậy nên, tớ việc gì phải vô vị cùng anh ta.”
 Tô Song vứt miếng dưa hấu đang cắn giở vào thùng giác, xoay người về phía Dew, chân cô khoanh tròn trên ghế.
 “Nguyễn Niệm Lục, cậu là đang lấy thất bại hôn nhân của bố mẹ cậu mà áp dụng lên bản thân mình sao?”
 Dew vứt cái điều khiển ti vi lên bàn, quay mặt về phía Tô Song.
 “Đúng. Hôn nhân của họ là bài học tớ sẽ không bao giờ quên. Từ lúc biết người đàn ông cho mẹ tớ một con tinh trùng để tạo ra tớ đã mặc kệ mẹ tớ quỳ xuống cầu xin mà bỏ đi theo người phụ nữ khác, bất kể người đàn ông nào lừa dối tớ tớ sẽ không bỏ qua. Tony biết điều đó, vậy mà anh ta vẫn qua lại với cô gái khác, tớ còn có thể làm gì?”
 “Nguyễn Niệm Lục! Tên của cậu, không phải chứng minh mẹ cậu vẫn rất yêu bố cậu sao. Niệm Lục, không phải là tưởng nhớ Lục Nam sao?”
 Ánh mắt Dew bắt đầu ẩn nhẫn sự tức giận.
  “Tớ không muốn nghe thấy cái tên ấy!”
 Tô Song giơ tay đầu hàng.
 “Ok, không nhắc tới thì không nhắc tới. Chuyện của cậu tự lo đi.”
 Cô đứng dậy bước về phòng, đến cửa, cô dừng lại.
 “Còn nữa, bao giờ thì cậu chuyển khỏi nhà tớ.”
 Dew gác chân lên bàn, thả lỏng cơ thể.
 “Đợi mẹ tớ đi du lịch về đã, giờ tớ hết tiền rồi, nhà cũng bị chủ nhà lấy lại, tứ cố vô thân.”
***
  Dew bước đến cạnh cửa sổ, nhìn những con người giờ chỉ là những điểm nhỏ biết di chuyển dưới kia. So với vũ trụ này, con người nhỏ bé biết bao.
Giữa dòng người tấp nập ấy, có ai quan tâm trái tim một cô gái đang tê tái.
 “Anh về nước lâu chưa?”
 Cô vẫn nhìn những chấm nhỏ di chuyển ấy, tiếng nói như lạc vào sương mù, lại mang chút yếu đuối.
 Anh đứng phía sau cô, định đặt tay lên vai cô nhưng lại dừng lại giữa không trung. Anh kìm nén xúc động, co tay lại rồi buông thõng một cách bất lực.
 Khẽ hít thở, anh cho hai tay vào túi quần bước lên đứng song song cô, môi hơi cong lên.
 “Cũng mới về không lâu.”
 Dew cố gắng nhìn thật kĩ mấy chấm nhỏ di chuyển dưới kia để tâm trí không có thời gian suy nghĩ lung tung.
 “Tô Song biết anh về chưa?”
 Khi hỏi câu này, trái tim cô cũng muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô nín thở chờ câu trả lời của anh, như thể không làm vậy thì cô sẽ bỏ sót mất từ nào đó anh phát ra.
 Cô không nhìn anh, vậy nên cũng không thấy khuôn mặt bỗng nhiên cứng đờ của anh.
 “ Cô ấy … vẫn chưa biết.”
 Khi nghe thấy câu nói có phần miễn cưỡng đó, Dew không hiểu bản thân mình có cảm giác gì. Móng tay cắm vào lòng bàn tay đau buốt, nhưng tiếc rằng trái tim cô không còn đủ chỗ cho tý xíu đau đớn ấy. Cô ngưng thở, ngơ ngác nhìn về phía trước.
 Anh nhìn khuôn mặt thất thần của cô, trái tim đau buốt. Tay anh khẽ gỡ những ngón tay trắng bệch của cô, dùng hơi ấm chính anh sưởi ấm chúng.
 Cô khẽ giật mình, theo phản xạ tự nhiên tránh khỏi tay anh.
 Anh hẫng một nhịp, nhưng trái tim lại buông lỏng, cuối cùng thì cô ấy cũng hít thở lại bình thường.
 ***
 Dew về nhà trong tâm trạng rối bời. Cô sợ phải đối mặt với Tô Song. Rõ ràng cô không làm gì sai, nhưng lại có cảm giác như người vợ đi ngoại tình về nhà sợ bị chồng phát hiện. Nhưng không muốn thì vẫn phải đối mặt.
 Cô hít sâu một hơi, cẩn thận mở cửa với hi vọng không chạm mặt Tô Song.
 Nhưng dường như thần may mắn hôm nay bận đi tìm may mắn của riêng mình. Dew mới thở phào bật điện thì giật mình nhận ra Tô Song đang ngồi trên sô pha.
 “Tô Song, cậu sao lại không bật điện?”
 Dew bước về phía cô khi đã bình tâm hết sức có thể.
 Tô Song không ngẩng đầu lên, vẫn cứ ngồi ngay ngắn trên sô pha. Hàng mi cô cụp xuống, khuôn mặt hơi cúi khiến Dew không đoán được tâm trạng cô lúc này.
 Nhưng giác quan thứ sáu cảnh cảnh báo cô có gì đó không đúng.
 “Tô Song…”
 Dew cẩn thận lên tiếng như thể sợ giọng cô phát ra sẽ phá vỡ cái gì đó, một thứ thật mỏng manh.
 “Hành Tây về nước rồi.”
 Dew định đặt tay lên vai Tô Song, nhưng tay cô chết sững giữa không trung. Tô Song ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt chăm chú như sợ bỏ sót điều gì.
 “Cậu gặp anh ấy chưa?”
 Dew lắc đầu theo phản xạ tự nhiên khi con người ta muốn trốn tránh, nhưng rồi lại muốn lên tiếng theo tiếng thúc dục từ trái tim một cô gái chưa một lần nói dối.
 “Tớ…” những từ còn lại bị nuốt trở lại khi cô thấy cái thở phào thả lỏng của Tô Song. Cô không nỡ làm cô ấy thất vọng, đúng hơn là cô không dám khoét sâu vào vết nứt tình bạn giữa hai cô.
 ***
  Dew bước chân vào nhà trong sự mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác. Cô vừa mới đi săn tin về, và kết quả là chẳng được gì. Nghề phóng viên rất vất vả, người bị moi tin thì khinh ghét, độc giả thì chê tin ít, còn chưa kể việc bị đe dọa, bị cấp trên tạo áp lực. Nhưng đã bước chân vào nghề, biết làm sao được.
  Chờ đón cô, chính là cái vali cạnh cửa. Cô ngạc nhiên nhìn Tô Song. Rõ ràng là cô cần một lời giải thích.
 “Hôm nay tớ vừa gặp Hành Tây, anh ấy nói hôm qua anh ấy mới đi ăn với cậu.”
 Dew đầu tiên là hơi xấu hổ do lời nói dối hiếm hoi bị vạch trần, sau đó là cảm giác bị tổn thương. Cô cố gắng nở nụ cười, rồi cười to. Hóa ra, cô bị tống ra đường là vì đi ăn với người yêu cũ của mình, của bạn mà giấu bạn.
 Sau khi cười chán, cô kéo vali bước đi không quay đầu lại.
 Trong khoảnh khắc đó, Tô Song hơi nhướm người về phía trước như muốn níu kéo, nhưng cô lại lưỡng lự. Kể từ khi Dew cười, cô đã có cảm giác bất an, và giờ đây, cảm giác đó lại càng lớn mạnh.
 Nửa đêm, tiếng đồng hồ tik tắk là thứ âm thanh duy nhất tồn tại, vậy nên nó tạo nên không khí quỷ dị, rất đáng sợ. Trên sô pha tối om, một bóng người vội vàng vơ chùm chìa khóa trên bàn rồi lao ra ngoài. Một phút sau, một chiếc ford đỏ lao vút vào lòng thành phố.
 Tô Song tìm Dew khắp những nơi cô ấy có thể đi, sự lo lắng dần lấn át lí trí khiến cô không nhận ra tốc độ đã quá nhanh.
 Rất lâu sau đó, người ta thấy một chiếc ford đỗ ven đường, người trong xe chăm chú nhìn hai người đang ôm nhau trên vỉa hè, bên cạnh là cái vali to đùng.
 Tô Song khẽ nhếch khóe miệng, nụ cười mang chút tự giễu, chút cay đắng, chút không cam lòng. Nhưng rồi nụ cười đáng sợ ấy cũng biến mất, cô khởi động xe, lao vút qua hai bóng người ấy, tốc độ nhanh kinh hoàng.
 Khi chiếc xe mất hút, người ta thấy cô gái đẩy chàng trai ra, một tiếng bạt tai vang lên giữa đêm khuya có chút chói tai.
 Cô gái lau nước mắt, kéo vali đi thật nhanh.
 Chàng trai đưa tay lau vệt máu ở môi, nở nụ cười châm biếm.
 Cuối cùng, anh cũng không đuổi theo, mà lạnh lùng bước về hướng ngược lại.
***
 Trong đêm tối mây đen ôm trọn bầu trời như muốn cất giấu một bí mật kinh khủng nào đó.
 Một cô gái điên cuồng phóng xe trên đường như thách thức với tử thần.
 Một cô gái ngồi trên vali ngước mắt nhìn trời nơi ven sông vắng lặng.
 Một chàng trai nâng từng ly chất lỏng màu xanh dốc vào cổ họng bên ánh đèn xanh đỏ nhức mắt, tiếng nhạc đinh tai và những cô gái nóng bỏng.
 Bên cạnh chàng trai, không biết từ lúc nào xuất hiện thêm một trung niên khuôn mặt có phần giống Dew. Người đàn ông cả cơ thể tỏa ra khí chất cao quý hoàn toàn không hợp nơi này, nhưng ông ấy lại vẫn xuất hiện ở đây, giằng lấy ly chất lỏng trong tay chàng trai uống cạn.
 Trong ánh mắt lờ mờ men rượu, anh nheo mắt để nhìn rõ, rồi nhếch mép.
 “Bố...”
 Người đàn ông không nói gì, chỉ gọi thêm một ly nữa.
 Đêm tối muốn che đậy bí mật, nhưng dường như bình minh đang muốn hé lộ điều gì đấy.

Đăng nhận xét

 
Top