Lọ lem Bệnh Tật tự thấy biệt danh này thật hợp với mình. Ba phẩm chất đáng quý của một Lọ Lem: nhà nghèo, xấu xí và bất hạnh, thật đáng buồn, cô lại hội tụ đủ cả. Rồi cái cơ thể với cái căn bệnh ung thư tủy, hay phim truyền hình vẫn gọi là máu trắng ấy, dây dính lên cô hai năm nay mà các bác sĩ vẫn nói phải lạc quan ấy, cũng…đủ Bệnh Tật đi. À, mà thật ra cái cụm từ “bệnh tật” cũng mông lung lắm. Giả dụ như việc dùng nó để hình dung tính cách của cô vậy, duy mỹ lắm chứ.
 Ok, thừa nhận lọ lem Bệnh Tật có đủ điều kiện để trở thành lọ lem chân chính từ ngoại hình nhỏ nhắn, xinh xắn với khuôn mặt tròn tròn, cái mũi hơi hếch bướng bỉnh cho đến đôi mắt to tròn luôn mơ màng do…ngủ quá nhiều đến gia cảnh với việc không có bố và mẹ thì mất vì sinh non, và đấy, thêm cái bệnh máu trắng quái ác đó nữa. Nhưng tính cách thì…chậc chậc, chỉ có một câu để hình dung: Ác quỷ viện XX. Đấy là y tá, bác sĩ cho đến bệnh nhân bệnh viện đặt thêm cho cô ngoài cái nickname lọ lem Bệnh Tật.
 Lọ lem Bệnh Tật không có bà, và mẹ cô là con một, thế nên dĩ nhiên cô thành trẻ mồ côi nếu không có dì Bảo Thủ. À, đến đây phiên bản lo lem bị sửa kịch bản, dì Bảo Thủ không phải mẹ kế, vì lọ lem Bệnh Tật vốn chả có bố, thế nên cũng chẳng có việc bị mẹ kế và cô em không cùng huyết thống hành hạ, chỉ có tình yêu thương vô bờ bến của dì Bảo Thủ mà đôi khi cô…không tiêu hóa nổi. Nhiều lúc Lọ Lem cũng nghĩ, giá như kịch bản đừng update cho kịp thời đại nhỉ? Có mẹ kế với cô em kế ngốc nghếch chơi cùng, chắc giờ cô không…cô đơn thế này. Haizz, thật muốn gào to: Đời không như mơ!
 Cô đơn cũng đúng thôi, sau cái hai năm không ngắn cũng chẳng dài với cái bệnh viện chồng chất bệnh nhân này, ai còn dám can đảm đứng ra làm vật hi sinh cho những trò quái ác của cô. Trừ Tiểu Quỷ chuyên đi theo cô tạo phản ra. Nói đến thấy nhớ nó ghê, cái mặt lúc đầu mập mạp, trắng trẻo dần gầy đi, xanh đi để lộ đôi mắt ngày một to. Không biết nó chết đâu rồi, hay lại sang Mỹ điều trị rồi. Tiểu Quỷ, đừng để Lọ Lem ta gặp lại mi!
 Cũng nhớ Cao Kều nữa. Cái kẻ chuyên lén lút nhìn trộm cô lúc trung học, người rõ cao, rõ to, rõ trắng, mà lại…rõ nhút nhát. Hic, đời bất công thế đấy. Ớ, mà hình như Cao Kều là người mồ hôi nhễ nhại cõng cô đến bệnh viện ý, cái lần ngất thứ n của cô, và là lần đầu tiên ở trường, rõ tội, mặt thằng bé trắng bệch ra, cô rất muốn khinh bỉ nó, nhưng không có sức, chìm vào hư không. Khổ, vậy là từ đó cô chuyển vào viện ở luôn, dù gì cũng thi tốt nghiệp xong rồi, nhìn bọn bạn khổ sở ôn thi đến không còn hình người, nói sao nhỉ? À, chính là hạnh phúc không đỡ được. ^_^
  Trong cái không khí khẩn trương áp lực ấy, Cao Kều vẫn thường đến thăm cô, còn mang Thô Thiển đến cho cô. Cái con chó ngắn ngủn, béo ú, mặt nhăn nheo đến…thô thiển đấy, thật…nói sao nhỉ, chả thể hình dung được. Thôi thì rảnh rỗi cho nó tập thể dục tí cũng được, coi như lấy việc bắt nạt nó làm niềm vui. Chỉ là với cô Thô Thiển là nô lệ trung thành, nhưng với bệnh viện thì nó là sinh vật nguy hiểm mang theo vô vàn mầm bệnh. Thế nên sau nửa ngày “làm quen” với cô chủ nhỏ, nó được dì Bảo Thủ mang về với lời hứa sẽ chăm sóc thật tốt, đảm bảo không mất cân thịt nào. Chả bận tâm mấy, cô còn định giúp nó giảm cân cơ mà. Nhưng hơi tiếc. Chỉ là tuyệt đối không có vụ cảm kích gì Cao Kều hết nhá. Cá là tên nhãi ấy mang Thô Thiển đến, rứt ruột đẩy nó vào bể khổ, chả qua là bận học không chăm sóc được thôi, sinh viên trường y mà.
 Đấy, nói lại nhớ. Đồ ngốc ấy can đảm cãi lại bố mẹ quyết tâm cho sự nghiệp cứu người cao cả, chỉ là muốn chữa bệnh cho cô. Cho xin đi, đợi nó học thành tài, cô cũng nghẻo lâu rồi. Ngốc đến đáng yêu!
 Nhân vật phong vân một cõi không thể không nói đến, là vị bác sĩ từ ái mấy ngày trước là bác sĩ chính của Lọ Lem. Ôi, nói sao nhỉ? Trái tim thiếu nữ của cô bị lỗi nhịp. Cái cách Hoàng Tử Cá Kiếm xuất hiện thật…kinh khủng. Mặt lạnh tanh, chỉ nói đúng một câu theo công thức, nhìn nhìn, ghi ghi,chép chép, ngay cả khi cô không phối hợp, vẫy vẫy tay cười với cô y tá sau anh, mặc cho cô ấy mặt tái mét nấp sau lưng anh, không dám ló mặt ra, mặt anh vẫn không đổi sắc. Đừng nghĩ lung tung, cô chả làm gì cô bé y tá thực tập ấy đâu, chỉ là cô ấy vô tình cầm nhầm con giun đất đen xì đang cố dãy dụa và tiết ra thứ nhớt vàng vàng, vậy mà đã hét ầm lên ngất xỉu, chẹp chẹp, y tá gì tố chất thần kinh kém thế. Nói lại nhớ ông bác sĩ già Keo Kiệt thế. Cái người lúc nào cũng giấu giếm vợ lập quỹ đen ấy, tưởng để trong quyển sách y học dày cộp mà phần lớn chỉ có tác dụng trưng bày ấy thì không ai biết hả. Cô cũng chả làm gì, giúp vợ ông ấy tí, sư tử hà đông nhà ông ấy cũng chỉ cần thế là cả cái dãy phòng nghỉ trưa hôm đó hết hi vọng nghỉ ngơi. Hi hi.
 Ách, lạc đề. Hoàng Tử Cá Kiếm ấy lại khác, đúng là Hoàng Tử có khác, chả bao giờ bận tâm cô làm gì, cũng chả bao giờ hỏi gì cô, cứ đến kiểm tra, xong lại đi ra, cả quá trình không thèm liếc nhìn cô. À, nhầm, không thèm nhìn mắt cô tí nào. Thế đấy, ngay cả bị chậu phẩm màu đổ vào, cũng chỉ nhíu mày quay ra thay đồ, ngay cả bị keo dán gỗ dán tay vào chốt cửa, cũng chỉ gọi người đến giúp, ngay cả bị trượt chân đến suýt ngã dập mặt do nhớt dính đầy sàn nhà, cũng chỉ gọi người đến dọn...Đấy, anh ấy đáng yêu thế, hỏi sao cô không mê luyến được. Í, đừng nhầm, cô chỉ là…mê luyến món đồ chơi chất lượng cao thôi.
 Tiếc là, mấy ngày nay bác sĩ Cá Kiếm lại không mắc bẫy nữa, chán thật đấy. Thế nên cô mới nhàm chán mốc meo nhớ hết người này tới người kia đây. Lại còn nhận được thông báo tìm được tủy phù hợp với cô. Với cô thì sao cũng được, dù gì sống lâu hay ít cũng chả quan trọng, nhưng lại rất quan trọng với dì Bảo Thủ, thôi thì sống lâu chăm sóc dì tuổi già vậy, mấy năm nay trông dì như già đi cả chục tuổi ấy.
 Lượm lờ hành lang, thấy dì Bảo Thủ đang nói chuyện với một người đàn ông. Thật không  ngờ, dì Bảo Thủ cũng quen đàn ông cơ đấy…Nhưng hình như, không khí không được vui cho lắm. Cho đến khi một người xuất hiện…
 Cô không biết đã qua bao lâu, sau khi nghe câu chuyện ấy, cô đã chạy thẳng ra mộ mẹ, chết chân nhìn bức ảnh thiếu phụ mỉm cười ấy. Thế giới này ác thật đấy. Mẹ cũng ác thật đấy.
 Anh thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy ai kia co quắp nằm bên một phần mộ, nhìn giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt, khuôn mặt còn dính sương đêm chưa tan, lướt qua tấm ảnh người phụ nữ đang cười, thở dài lấy áo đắp cho cô.
 Đứa em gái duy nhất, cũng là người làm tan nát gia đình anh này, anh rất muốn hận nó, nhưng lại không kiềm chết được tình cảm yêu thương của huyết nhục tình thân. Vì nó, bố anh lao đầu vào công việc, mẹ anh vứt bỏ anh về nước chăm sóc nó, yêu thương nó. Một đứa bé sáu tuổi như anh, chơ vơ tự lo liệu lấy. Cái đêm bố mẹ cãi nhau ấy, mẹ bỏ nhà đi ấy, bố uống rượu xay khướt ấy, mãi là nỗi ám ảnh tuổi thơ của anh. Anh…lớn lên bằng nỗi căm ghét cô, ghét tận xương tận tủy.
 Nhưng lớn lên, về nước, anh mới biết ít ra anh còn tốt hơn nó. Mẹ bị chồng với người bạn thân nhất phản bội làm cho sinh non và chết trên bàn mổ, lúc nào cũng ốm yếu bệnh tật do sinh thiếu tháng. Lớn lên trong gia cảnh bình dân, còn yêu quý đúng kẻ đã hại chết mẹ mình, nhận công ơn chăm sóc của bà, thêm căn bệnh hiếm gặp hành hạ. Chớ chêu thế đấy.
 Giờ đây nhìn nó yếu đuối thế này, lòng anh đau quá. Ít ra, lúc nó tạo phản, giở trò với anh, anh thấy dễ chịu hơn. Cũng có lúc anh tự thôi miên mình, mạnh mẽ như nó, khi biết sự thật, chắc sẽ vượt qua được thôi.
 Tính ra anh cũng đoán đúng một phần, tỉnh dậy, cô chỉ lẳng lặng quay về bệnh viện, ngoan ngoãn điều trị, vẫn cứ tiến hành phẫu thuật cấy ghép tủy với người cha hai mươi tuổi cô mới biết, với người chồng phản bội mẹ cô, với kẻ thù hại cô mất mẹ. Ha ha, hay thật đấy. Cô không nói chuyện với dì Bảo Thủ nữa, không ăn đồ ăn dì nấu, coi như dì không tồn tại. Cô cũng không chấp nhận gặp người cha ấy, vị bác sĩ nổi tiếng được người người kính trọng ấy. Với cô, ông ấy chỉ là người hiến tủy, thế thôi.
 Một tuần sau phẫu thuật, gần đây Lọ Lem mắc bệnh mất ngủ, Hoàng tử Cá Kiếm khuyên cô nên thử uống thuốc an thần, cô từ chối, cô thích bóng đêm, ít ra nó đen tối một cách trung thực. Hôm nay y tá vào kiểm tra xong, để một lá thư lên bàn trước khi đi ra. Giờ y tá không còn sợ Lọ Lem nữa, nhưng lại ước gì cô trở lại như ngày xưa. Haizz, con người là thế đấy, luôn thừa tình thương để phung phí, có điều, cô cũng chả có tâm trí để tức giận sự thương hại ấy.
 Thư của Tiểu Quỷ, nét chữ tròn tròn nắn nót.
“ Lọ Lem Bệnh Tật, chị bệnh tật thật đấy, rất tệ nữa, có lẽ chị là sản phẩm  bị lỗi của thượng đế đi. Nhưng ôi thôi, em thích chị mất rồi, biết làm sao được đây…” Cô phì cười thật nhẹ, có thể tượng tượng ra cái biểu cảm ôm ngực thể hiện nỗi tiếc nuối khôn siết của Tiểu Quỷ. Làm trò quá đi!
“…Em nói thật đấy! Cấm chị cười!
…Tốt lắm, vào vấn đề chính sự đi. Thật ra em không đi Mỹ đâu, có lẽ chị không biết đi, em mắc bệnh giống chị, nhưng không tìm được tủy phù hợp, nên em về nhà với bố mẹ. Em cũng đã xin mẹ sinh em bé, tự nhiên em lại thích có em, hì. Thấy nhớ chị ghê!
 Chị nhớ đến thăm em thường xuyên nhé. Hẳn là…em sẽ vui hơn đi. Hứa với em, chị sẽ luôn khỏe mạnh nhé!
 Tiểu Quỷ của Lọ Lem Bệnh Tật!”
 Lọ Lem không biết mặt mình đã đầy nước mắt từ lúc nào. Dạo này thật yếu đuối, hơi một tý là khóc. Cô có thể hình dung ra vẻ mặt bí bách của Tiểu Quỷ khi viết thư cho cô, thừa biết nó chả có tế bào văn chương nào hết. Tiểu Quỷ à, chị hứa sẽ mãi khỏe mạnh, cho cả phần em nữa!
 Ngày cô đứng trước mộ Tiểu Quỷ ngắm khuôn mặt khả ái của nó, Tiểu Quỷ mà biết nó bị người ta nói “khả ái” chắc đội mồ sống lại giết người quá, Hoàng Tử Cá Kiếm cũng xuất hiện, đứng bên cạnh cô nhìn Tiểu Quỷ.
 “Sao không nói chuyện của Tiểu Quỷ?” Vẫn nhìn Tiểu Quỷ, giọng cô nhẹ tênh như lọt vào một tầng sương.
 Anh hơi nghiêng mặt nhìn cô “ Em hình như không có hỏi.”
 Cô nhìn anh, thật chuyên chú, như muốn tìm ra sự giả dối trong con người ấy, cô không tin anh không ghét mình, như cô ghét anh vậy. “ Không hỏi không có nghĩa là không quan tâm.”
 Anh thở dài, im lặng nhìn ra xa, hướng có phần mộ mãi là nỗi đau với anh.
 “ Có hứng nghe chuyện xưa không?” Anh hỏi cô, nhưng chỉ hỏi thế thôi. Vì anh vẫn kể, câu chuyện về hai cô y tá là bạn thân chơi với nhau từ nhỏ và vị bác sĩ được người người ngưỡng mộ. Anh hơn cô sáu tuổi, nghĩa là mẹ anh với bố cô quen nhau trước, họ hiểu lầm nhau, chia tay trong khi mẹ anh có anh. Cho đến khi mẹ cô giới thiệu người yêu là bố, mọi việc lại càng tồi tệ. Thế đấy, bố và dì giấu mẹ, cho đến khi mẹ mang thai cô tám tháng, biết được sự thật và sinh non. Dì đã không ở cùng bố, chọn cách nuôi nấng cô để bù đắp lỗi lầm và trừng phạt bản thân, bố và anh sang mỹ. Bố thấy có lỗi, cũng bị mọi tình cảm giằng xé. Anh hận cô cướp đi gia đình mình. Cô hận bố bỏ rơi cô, hận mẹ không yêu cô. Cô cũng nhìn về phía mộ mẹ. Xem ra mẹ là người thanh thản nhất.
 Lọ Lem Bệnh Tật thi đỗ đại học y, cũng chả phải thiết tha gì việc cứu người, cô tự thấy mình không cao cả thế, chỉ là muốn giàu hơn Hoàng Tử Cá Kiếm, giỏi hơn Hoàng Tử Cá Kiếm.  Kể ra cô thật có duyên với bệnh viện, những người cô yêu quý, đều dính líu tới nơi đây. Vậy nên, thuận theo tự nhiên đi, chọn trường cũng mệt óc lắm chứ bộ.
 Cô ghét người ta biết đến mình với vai trò em của Hoàng Tử, nhận hết hối lộ này đến hối lộ kia của y tá nữ, bệnh nhân nữ, bạn học nữ trong trường. Mỗi lần thế, cô đều lườm anh rách mắt. Anh cười nhăn nhở, tự phụ thấy ớn. Không biết từ bao giờ, anh lại mất đi cái vẻ lạnh lùng, xa cách xưa mà trở nên gần gũi thế, thân thương thế. Cô không ở cùng bố, dì và anh. Chỉ là cuối tuần nào cũng về ăn cơm, nghe anh pha trò, dì dịu dàng săn sóc, bố nhìn cô chìu mến. Thái độ không mặn không nhạt của cô cũng đủ để họ hài lòng, cô…hẳn cũng hài lòng đi. Cô không hẹn hò với Cao Kều, luôn nhận thư tình và quà của các bạn nữ hộ làm cậu ấy căm phẫn nhìn cô, như muốn ăn tươi nuốt sống ấy. Ách, từ bao giờ, Cao Kều trở nên…đáng sợ thế. Nhưng hai người lại luôn đi với nhau, trí tróe cho đến khi ai về nhà nấy.
 Thỉnh thoảng đến thăm mẹ với Tiểu Quỷ, kể cho họ nghe cô hạnh phúc thế nào. Thích thật đấy!
 Lọ Lem bây giờ bị gọi là Công Chúa, Công Chúa có anh trai là Hoàng Tử, có mẹ kế Bảo Thủ chả có tí tố chất nghề nghiệp gì, có Cao Kều thỉnh thoảng được phép đóng vai bạn trai của Công Chúa đuổi phiền phức hộ cô.
 Có đôi khi, bà tiên quên mất nhiệm vụ của mình là tạo ra phép màu cho cuộc sống. Nhưng  mỗi sự “cố gắng” sống hạnh phúc lại có sự nhiệm màu của riêng nó. Bỗng dưng nhớ đến câu nói trong phim The Lorax: “ UNLESS someone like you cares a whole awful lot, nothing is going to get better. It’s not.” Nếu không có những người quan tâm như dì Bảo Thủ, Hoàng Tử Cá Kiến, Cao Kều, Tiểu Quỷ…sẽ chẳng có phép màu nào với Công Chúa Bệnh Tật hết.

Đăng nhận xét

 
Top