Mở đầu
  Tôi vốn thích những thứ nhẹ nhàng nhưng pha lẫn đâu đó chút kịch tính, vẫn thường mê tít mấy tác phẩm đến chữ cuối cùng vẫn bắt người đọc phải nghĩ xem rốt cục chuyện gì đã xảy ra. Đọc Cuộc chia tay của những con búp bê cảm giác như không được ưng ý, thế nên ngẫu hứng viết lại theo cách của riêng tôi. Đời người đủ các loại đạo, bây giờ tôi viết thế này xem như đạo văn, sẽ không bị lạc ra khỏi đời.
Ngôi nhà của gió và bức tranh không màu
"Ngôi nhà của gió", cái tên đó là do nó đặt cho một bãi cỏ ở ven hồ Bích Dạ. Hồ Bích Dạ vốn dĩ chẳng đẹp đẽ gì nhưng đối với anh em nó lại là một nơi cực kì tuyệt vời. Bãi cỏ xanh trải dài xa tít tắp, trên bãi cỏ ấy có một cây dương liễu to, từng cành rũ xuống rồi bay bay trong gió.
Nó rất thích nơi này và thường đến đây để ngắm bình minh, nó thích nhìn những tia nắng lấp lánh chiếu trên mặt hồ đang lăn tăn gợn sóng. Nó cũng yêu cái vẻ yên bình mà nơi gia đình nó ở không có được.
Anh nó là một người tuyệt vời, dù chỉ kém hơn một tuổi nhưng tưởng như trong mắt anh, nó chỉ là một cô em gái bé bỏng. Anh biết tất cả mọi thứ, từ chơi đàn tranh đến đánh cờ vây, từ những việc nhỏ nhặt cho tới sửa lại cái bàn bị long chân hay chỉnh cho những thiết bị điện mà nó "trót" làm hư trở nên lành lặn.
Anh yêu nó rất nhiều, mẹ bảo từ khi còn bé anh đã làm giúp nó tất cả mọi việc dù bản thân nó chẳng nhớ một tí gì. Bố thì kể chuyện hồi bé cứ mỗi lần ai muốn bế nó đi là anh lại khóc thét lên, đòi giữ lại. Ừ! Anh chỉ cần nó thôi.
Anh rất thích vẽ, từ bé nó đã thấy anh loay hoay với mớ chì, màu. Trong rất nhiều năm, khắp nơi trong phòng đều là tranh của anh. Là mèo con bé bỏng dễ thương hay chó xồm mặt trông hung dữ, có thể chỉ là một cái cây sau vườn hoặc bông hoa lạ mà anh chưa từng biết tên. Tất cả đều là vật mẫu hay như cách gọi của anh: "chúng là những đoạn chì chờ anh cầm đế." Nó không biết ý nghĩa của cái tên đó và anh không hề giải thích. Nhưng có sao đâu! Chỉ cần là anh, nó sẽ chẳng bao giờ băn khoăn bất cứ điều gì.
Nó rất thích làm thơ, trái với anh nó không hề biết vẽ. Điểm môn mỹ thuật từ hồi lớp một của nó đã là con số cực kì thảm hại, tới mức bố mẹ cũng phải thở dài mãi không thôi. Nó không thích vẽ, đối với nó những bức tranh anh vẽ là đẹp nhất trên đời. Mà nó - cần gì phải vẽ bức tranh đẹp thứ hai làm gì. Chỉ cần anh là đủ rồi.
Nó tập làm thơ, mỗi ngày đều viết những câu thơ con con lên giấy.
"... Này là con gà mái
Lông vàng như ánh tơ
Này là đóa quỳnh đêm
Cánh tàn chưa kịp nở..."
Nó đề lên mỗi bức tranh anh vẽ mấy câu thơ. Nó bảo:" Em xem phim Trung Quốc thấy người nổi tiếng tranh thường có đề thơ. Anh là người nổi tiếng rồi, tranh của anh cũng phải có thơ chứ!"
Anh cười, lấy tay xoa xoa đầu nó mà nói:
" Ừ! Em của anh cũng là người nổi tiếng rồi."
Ngôi nhà của gió. Anh và nó tìm ra chỗ này trong một lần lang thang ra ngoại thành. Anh thích chỗ này, thích cái gốc dương liễu đang rũ xuống thềm cỏ xanh. Anh bảo: " Nơi này rất thích hợp làm "đoạn chì" để anh cầm."
Anh ngồi trên thảm cỏ, tựa lưng vào gốc cây dương liễu, tay loay hoay cầm bút chì phác họa lên khung tranh một dáng hình nào đó. Nó tựa vào vai anh, khẽ hát mấy câu trong một bài nào đó mà nó không nhớ tên:
" Em bước lang thang trên nền trời xanh thẫm
Với tay hái một nụ cười.
Anh khẽ cúi mình, đưa tay vào mái tóc.
Ừ thì! Ta sẽ có nhau."
Bài hát này hình như là về tình yêu thì phải. Mặc kệ! Những điều đó đối với nó giờ là quá xa vời.
"Anh!" Chợt nhớ ra điều gì đó, nó vội lấy tay cào nhẹ vào lưng anh.
" Sao anh không vẽ em! Anh không thích em à?"
Anh lấy tay xoa đầu nó, chậm rãi vuốt ve mãi tóc rồi cười: "Anh vẽ xấu lắm, nếu giờ vẽ em cũng xấu như thế. Em của anh là người đẹp nhất trên thế gian mà, làm sao mà có thể không được!"
" Ứ ừ." Nó nũng nịu. " Xấu mặc kệ! Em muốn anh vẽ em cơ."
"Không được! Nhưng anh hứa khi nào vẽ đẹp hơn anh sẽ vẽ em. Vẽ hẳn một bức lớn trên toan bằng sơn dầu nữa cơ, rồi cho em đề thơ lên đó."
"Anh nói thật chứ?"
"Anh hứa mà."
...
"Linh! Dậy đi con! Dậy để đi nào!" Một giọng nói lạnh lẽo làm nó tình giấc, là bố vừa từ phòng khách nói vọng vào.
" Tất cả chỉ là một giấc mơ!" Nó lại nhớ về chúng nữa rồi, những kí ức dấu yêu cùng anh trai và ngôi nhà của gió. Nó lại mơ đến những giây phút nhẹ nhàng, vui vẻ thuộc về một thời dĩ vãng đã qua.
Nó mở mắt ra, chợt cảm thấy đất trời mờ mịt, mãi một hồi lâu mới có thể nhìn rõ. Trên khóe mắt vẫn mang vị cay xè từ thuở nào. Cay xè! Nhưng mà không phải khóc. Nó đã cạn nước mắt rồi. Cả một tuần nay nó không không biết bao nhiêu lần, ngất đi tỉnh lại chẳng thể nào đếm nổi và giờ đã hết nước mắt để chảy nơi khóe mi.
Chẳng biết bao lâu rồi, kể từ ngày bố nó dẫn theo một người phụ nữ khác về nhà, trong trái tim nhỏ bé đã như có một vết rạn vô hình. Thế rồi vết thương ấy cứ lớn dần, lớn dần để một ngày vỡ òa trong nước mắt. Nó cứ ngỡ anh và nó sẽ sống bên nhau mãi. Anh vẽ tranh còn nó sẽ làm thơ, từng sớm từng chiều ra bãi cỏ bên hồ Bích Dạ ngắm bình mình, nhìn ráng chiều buông xuống. Nó thậm chí còn chẳng nghĩ tới một ngày anh trai và nó sẽ lớn lên, lấy vợ lấy chồng. Nó không muốn nghĩ tới. Đối với một cô bé như nó, chỉ cần vậy là đủ rồi.
Nó từng rơi nước mắt khi đọc một truyện ngắn trong cuốn sách văn của anh trai. Truyện kể về một gia đình tan vỡ, hai anh em nọ phải chia tay cùng với kỉ niệm dấu trong những món đồ chơi. Câu truyện ấy làm  nó khóc mãi, và rồi sau khi được anh dỗ dành nó lại cảm thấy vui, thấy hạnh phúc vì bản thân có một gia đình êm ấm, có một người anh yêu nó nhất trên đời. Nào ngờ giữa những niềm vui ấy lại giáng xuống đầu anh em nó một tai họa. Tai họa mà có trong mơ nó cũng chưa một lần dám nghĩ.
Bố và mẹ chia tay.
Cũng có nghĩa là...
Anh và nó sẽ xa nhau. Mãi mãi!
Xa nhau mãi mãi! Nó biết chuyện sau này gặp nhau là quá xa vời. Nó nghe loáng thoáng chuyện của  người lớn, anh và mẹ sẽ chuyển tới một thành phố khác. Căn nhà đang ở cũng sẽ để lại cho chú - em trai bố. Còn bố và nó sẽ đi vào nam, một nơi xa tít mà nó còn chưa nghe đến tên. Bố có một căn nhà trong ấy, công ty bố đang làm cũng đặt chi nhánh ở đó và người phụ nữ nọ nào phải dân Bắc đâu.Bắc và nam! Xa lắm! Anh em nó có lẽ sẽ vĩnh viễn xa rời nhau.
" Ra chào hỏi thằng Thanh với mẹ rồi đi! Nhanh!" Bố ra lệnh, giọng không chút cảm xúc. Kể từ ngày đó, giọng của bố vẫn luôn làm nó sợ, như một lưỡi dao sắc lạnh cắt sâu vào tâm hồn trẻ thơ mong manh.
Lần này đi, sẽ là không trở lại. Đồ đạc bố mẹ đã chuyển đi hết rồi, còn nó và anh cũng được lệnh phải sắp xếp hành lý từ mấy hôm trước. Chia nhau vài món đồ chơi, phân ra từng cuốn sách. Này là cuốn " Góc sân và khoảng trời" anh dành cho nó; kia là tập tranh màu nó gửi lại cho anh. Đã hết rồi! Chỉ còn là chia ly.
Nó bước hờ hững trên nền gạch, chân loạng choạng suýt ngã mấy lần. Nó chậm rãi đi ra sau vườn, anh đang ngồi ở đó. Dưới gốc cây hồng một dàng người trầm ngâm buồn bã, trên tay là cây bút chì đang tô vẽ lên giấy những đường nguệch ngoạc.
"Anh!" Nó nói nhỏ, tưởng chừng như môt chữ ấy cũng là rất khó khăn mới có thể thốt ra. Anh ngẩng đầu lên nhìn nó, đôi mắt sưng mọng. Nó biết, anh cũng khóc rất nhiều.
"Em phải đi rồi à?" Anh chậm nói, giọng khản đặc không rõ.
"Vâng! Đi rồi."
Anh im lặng một hồi lâu, đôi mắt đỏ quạnh cứ nhìn nó mãi.
" Bình yên nhé! Anh sẽ rất nhớ em...."
Chẳng biết bao lâu anh mới nói tiếp được một lời. Nó chỉ cúi đầu "Vâng, dạ." Chợt nhận ra bản thân chẳng biết nói gì. Đã từng tưởng tượng ra rất nhiều điều, nó muốn chúc anh sống thật tốt rồi sau này trở thành họa sĩ. Nó dự định lúc chia tay đọc cho anh nghe một bài thơ nữa. Thế mà giờ...nó chỉ im lặng, bao nhiêu câu từ đó đã biến đi đâu mất rồi.
" Chào bà ngoại giúp anh em nhé!"
"Ừ!"
Nó muốn gặp lại bà, muốn chào bà, muốn nói rằng đứa cháu gái bé bỏng thân yêu của bà sẽ đi đến một nơi xa lắm. Nhưng bố không muốn thế, thậm chí còn đánh khi nó định trốn với anh về thăm bà.
Anh! Nó ngắm anh thật lâu, rồi ngoái đầu nhìn lại tất cả mọi thứ xung quanh. Nơi này, gốc cây ngọn cỏ đều là từng kỉ niệm. Cái bàn gỗ be bé anh và nó hay ngồi học, cái giếng nước cũ mát lạnh mà nó thường rửa mặt mỗi trưa hè nóng bức. Tất cả, rồi đấy sẽ xa nó mãi mãi.
" Đừng quên anh đấy nhé!" Anh cố gắng tươi cười. "Vào đấy nhớ viết thư cho anh!"
"Vâng ạ!"
"Bãi cỏ bên hồ Bích Dạ - ngôi nhà của gió ấy; anh sẽ thường xuyên tới đó. Khi nào có dịp ra bắc, hãy đến đấy gặp anh. Lần tới, anh sẽ tặng em một bức tranh." Anh nói một câu dài và có lẽ sẽ dài mãi nếu thời gian không còn tồn tại.
Nó cho tay vào túi áo, rút ra một cây bút chì đen đen rồi nhét vào tay anh.
"Em tặng anh!"
"Nhanh lên Linh! Đừng để "mẹ" con phải chờ!"
Giọng nói lạnh lẽo của bố lại vang lên pha chut giận dữ làm anh em nó giật mình.
"Em đi đây. Bảo với mẹ là em xin lỗi nhé!" Nó nuối tiếc nói.
"Ừ! Bình an nhé! Tạm biệt em gái ngoan."
...
Ở một nơi nào đó giữa chốn Sài Gòn, trong căn phòng nhỏ nọ có một cô bé đang ngồi bên cửa sổ, cây bút trong tay nhẹ đưa trên trang giấy viết lên những tâm sự trong lòng. Căn phòng này là bố làm riêng cho Linh, cách sắp xếp đồ đạc cũng y hết căn nhà cũ ngoài bắc. Rèm cửa màu xanh nhạt, nệm màu xanh, trên cửa sổ treo một chiếc chuông gió cũng là màu xanh nốt. Không phải nó yêu sắc xanh mà đây là màu anh thích. Linh bảo bố làm căn phòng như vậy nhưng cũng chẳng hề nói lý do. Nó biết, bố vốn chẳng ưa gì anh trai.
Linh đưa cây bút trên tờ giấy màu xanh dương có in nhiều hình thù ngộ nghĩ. Nó đang viết thư cho anh, lá thư đầu tiên kể từ khi anh em nó xa nhau.
" ...
Anh ạ! .. Anh vẫn khỏe chứ?"
Hôm qua em vừa cãi nhau với bố. Cũng chẳng có lý do gì to tát cả, em chỉ muốn gọi người yêu bố là "cô"; còn bố lại muốn em kêu một tiếng "mẹ" nhưng sao em làm vậy được, phải không anh? Em chỉ có một người mẹ thôi, mẹ của em và của anh nữa. Em không muốn có thêm một người nào khác, kể cả khi bố muốn thế. Bố giận lắm, nhưng em mặc kệ. Cô cũng không trách em mà..."
Nó viết dài lắm, nó kể cho anh nghe những chuyện ở xứ Sài Gòn, những điều lạ mà trước giờ chưa từng được thấy.
"...Anh ạ! Em nhớ anh lắm! Nhớ cái bãi cỏ bên hồ Bích Dạ nữa. Mới có hơn một tuần mà... Em cứ lo cây liễu sẽ bị ai đó chặt mất. Lỡ thế thật thì sau này anh em mình gặp lại sẽ thế nào đây..."
" ...Cô là người tốt anh ạ! Dù không phải mẹ nhưng cô ấy vẫn thương em lắm, không hề trách mắng em một câu nào. Kể cả lúc em lớn tiếng nói với bố chuyện xưng hô; cô cũng chỉ cường. Anh đừng lo lắng nhé. Nhưng mà... em nhớ mẹ lắm!..."
Nó viết xong rồi cho vào cái phong bì con con, gắn lên góc một cái tem mới mua hồi sáng rồi chạy ra bưu điện gần nhà. Nó muốn anh thật nhanh sẽ nhận được lá thư này.
Rồi anh cũng trả lời, bác bưu tá cười rồi đưa cho nó một phong bì nhỏ màu hồng nhạt, trên có đề mấy chữ. Nó mỉm cười, nhận ra nét chữ quen thuộc ấy. Chữ anh nó đẹp lắm, có phần giống chữ của mẹ chứ không như nó, xấu hệt gà bới. Nó bóc ra, cẩn thận đọc từng câu chữ, sợ sẽ bỏ sót một từ nào đó của anh. Trong thư anh cũng viết rất nhiều. Anh nói với nó rằng hôm nọ vừa ra thăm bờ hồ Bích Dạ. Cây dương liễu ấy vẫn còn nguyên. Nó khẽ cười. Anh cũng nói với bà ngoại rằng nó vừa đi chơi xa, anh sọ bà sẽ buồn khi biết đứa cháu yêu sẽ không về nữa. Lá thư ấy nó đọc đi đọc lại tới mức thuộc làu rồi cất vào ngăn kéo. Những gì của anh nó sẽ mãi giữ ở bên mình....
Anh và nó gửi thư cho nhau cứ một tháng một lần. Nó kể cho anh những việc đang xảy ra; chuyện bố cãi nhau với cô vào một ngày chủ nhật nọ. Anh cũng nhiều điều, động viên khi nó sợ sẽ không vượt qua kì thi, an ủi lúc nó kể con mèo nhỏ bị người ta trộm nhất. Anh vẫn luôn yêu nó nhất trên đời.
...
  Chiều thu, lá rụng đầy trên cỏ, Linh lang thang ở con đường nhỏ ngoại thành. Nó đã trở về rồi. Sau hai năm xa cách rốt cục nó đã có thể gặp lại người anh thân yêu. Nó muốn nhìn thấy mặt nước lấp lánh của hồ Bích Dạ rồi ngồi dưới gốc cây dương liễu xem anh vẽ. "Chắc anh giờ vẽ đẹp lắm!" Nó tự nhủ rồi mỉm cười. Hai năm rồi, cuối cùng bố cũng cho phép nó được về thăm nhà nhân một chuyến công tác ra Hà Nội. Từ tháng trước khi biết tin, nó đã báo cho anh biết chuyện này rồi hẹn nhau một ngày chủ nhật sẽ tới đây. Nó vui lắm. Cảm xúc trong lòng bỗng trào dâng. Nó nhớ anh, nó muốn nhìn thấy người anh trai bấy lâu nay xa rời.
Ven hồ Bích Dạ, Linh bước đi chầm chậm rồi nhìn quanh. Anh vẫn chưa tới, nó không vội vã mà cứ thế ngắm nhìn khung cảnh thân thương này. Nó bỗng nhìn xuống gốc cây dương liễu; chẳng biết tự bao giờ nơi đó xuất hiện vài vật lạ. Nó biết! Nó nhận ra. Những phong bì nhỏ màu xanh nhạt được đặt ngay ngắn lên nhau, ngay cạnh là khung tranh đã cũ. Một ý nghĩ hiện ra trong đầu nó, không để tâm tới khung tranh kia, ngay lập tức nó lật dở những phong bì màu xanh nhạt ấy. Nó thẫn thờ, phát hiện ra giữa chúng có một trang giấy màu phấn hồng. Nét chữ ấy, màu giấy ấy, nó đọc! Bất chợt tim run lên, trong vô thức đánh rơi cả chồng thư nọ.
" Em gái ngoan của anh!
Khi em đọc được những dòng này chắc anh đã đi về một nơi xa lắm. Mà chẳng biết em có đọc được không nữa? Anh chẳng rõ nhưng cứ viết vậy.Anh xin lỗi! Anh đi mà không báo trước cho em, cũng chẳng hỏi em lấy một câu. Anh là một người anh tồi tệ. Nhưng thực sự những ngày qua anh mệt mỏi quá rồi.... Người yêu mới của mẹ là một người đàn ông lạnh lùng, xấu tính. Mẹ có lẽ không biết điều đó vì trước mặt mẹ ông ấy vẫn luôn tỏ vẻ ngọt ngào. Nhưng... mỗi khi không có mẹ ở nhà, ông ấy đối với anh... Mà cũng không cần nói nữa, có lẽ trong mắt ông ấy anh là một cái gai. Anh sợ lắm. Sợ sau này mẹ lấy ông ta rồi sẽ bị cái tính độc địa ấy hành hạ mất. Nếu còn cái gai trong mắt là anh, anh sợ mẹ sẽ không thể sống hạnh phúc được nữa..."
"... Này nhé! Giả sử một ngày bố và mẹ quay về bên nhau thì em có còn giận họ nữa không? Anh biết chuyện đó là quá xa vời vì bố đã không còn yêu mẹ nữa. Nhưng giả sử là... Em đừng giận mẹ có người khác nhé. Anh biết! Anh hiểu em mà... Anh cũng biết mà vẫn còn yêu bố lắm. Đã mấy lần anh trông thấy mẹ ôm tấm ảnh gia đình mình mà khóc. Nhưng biết làm sao được, tất cả đã không quay lại nữa rồi..."
" ... Anh phải ra đi, không có anh mẹ có thể sẽ hạnh phúc hơn, anh cũng không còn phải mệt mỏi sống thế này nữa. !"
" ... Anh cũng viết cho mẹ một lá thư như cho em vậy, bảo mẹ giấu đừng cho ai biết chuyện này. Nếu em biết, chỉ sợ sẽ lại đòi về bên mẹ. Lúc ấy thì chẳng còn hi vọng gia đình ta đoàn tụ nữa rồi."
"...Anh đang vẽ cho em một bức tranh đấy. Thời gian không còn nên anh sẽ vẽ nhỏ thôi, không thể nào như lời hứa là một tấm sơn dầu được nữa. Xin lỗi nhé."
Thư còn dài, dài nữa nhưng nó không thể đọc tiếp. Trong tim nó giờ là nỗi đau đang cào xé tâm hồn. Vội vã nhìn về cuối lá thư, nó đọc những từ cuối cùng anh còn lưu lại.
" Ngày 17/11/2010.
Anh trai"
Nó run rấy, mười bảy tháng mười hai năm hai ngàn không trăm mười - một ngày của hơn một năm về trước.
Chữ của anh rất đẹp, có phần giống như chữ của mẹ. Chữ của nó xấu lắm!
Thoáng lặng người, nó run rẩy nhặt khung tranh dưới đất lên. Đó là một bức họa vẽ bằng chì được lòng vào cái khung gỗ đã cũ. Trong tranh, một cô bé xinh xắn đang nở nụ cười, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Nó nhói tim đau, muón khóc to lên nhưng sao không thành tiếng. Trên bức tranh ấy có lấm tấm vài vết gì đó màu đỏ sậm. Ở cuối tranh đề mấy chữ:
" Thân tặng em gái Thiên Linh
Anh trai Thiên Thanh"
Nó cứ đứng đấy, nắm chặt lấy khung tranh mà nhìn sâu vào đôi mắt của cô bé trong ấy.
Bên bờ hồ Bích Dạ, những cành dương liễu khẽ bay bay trong gió. Từng tia nắng lấp lánh chiếu xuống mặt hồ đang gợn sóng. Cảnh vật bao nhiêu năm nay vẫn không hề thay đổi.
Góc xa, khuất sau hàng cây bên kia bờ hồ, một người phụ nữ nép mình vào thân cây, bà đã đứng đó từ rất lâu rồi. Bất chợt bà thở dài, nén tiếng khóc đang chực chờ nơi cổ họng. Cơn gió thu nhẹ thổi qua đây, vô tình mang theo một giọt nước mắt. Giọt lệ ấy rơi nhẹ rồi thấm sâu vào lòng đất. Tất cả rồi sẽ tan biến hết, chẳng còn lại điều gì.

Đăng nhận xét

 
Top