Sinh ra là dân ..mê tín tôi vốn chẳng ưa gì số 13. Ấy vậy mà “ghét của nào trời cho của ấy”, con số đen đủi ấy vẫn bám theo tôi trên ‘từng cây số ‘.
Có lẽ sinh nhật đối với bất kỳ ai đều rất quan trọng. Trừ tôi. Sinh nhật đối với tôi khá mơ hồ, tôi cũng chẳng quan tâm là tôi được sinh ra ngày nào. Tôi chỉ quan tâm tới sinh nhật mình sau cuộc thi học sinh giỏi hồi lớp 4, tôi đã viết sai ngày sinh của mình hống chi là bạn tôi, họ chẳng biết ngày sinh của tôi cũng là điều bình thường. Ngày còn bé có một ngày kỉ niệm sinh nhật đã khó, lớn lên dành cho mình một ngày sinh nhật cũng chẳng là điều dễ . Mười hai ngày sinh nhật đã qua trong sự im lặng, không có ai nhớ đến nó. Kẻ vô tâm chính là kẻ có nó cho đến ngày sinh nhật thứ 13, ngày sinh nhật đen đủi đó.
Sực nhớ ngày sinh sau khi thằng hàng xóm’ bất tài vô dụng đụng là hỏng’ không hiểu nguyên do gì tự nhiên hỏi, tôi tuôn ra một tràng than thở với nó như một thói quen khó sửa:nào là tôi hẩm hiu nên không ai biết đến sinh nhật, nào là… . Hắn nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên và đạp xe lên trước với một nụ cười bí hiểm.
Tối tôi lên sân thượng ngắm sao qua đôi mắt díu lại vì buồn ngủ. Rất lạ, có tiếng ồn ào ngay dưới cổng và khi tôi vừa nhận ra là đám con trai trong xóm tụ tập đầy dưới đấy, tay hàng xóm “bất tài” ngước mắt lên nhìn tôi và cất giọng kinh khủng:
-Ôi,…. Juliét nàng ơi(gớm chưa, ….quỷ gọi hồn )
-Ơi ( đã thế tôi phải nói cho hắn biết mặt) . Có chuyện gì thế?
-Ôi…Juliét nàng ới-Nó vẫn tiếp tục giở giọng đấy- Trông nàng gầy quá!Nàng có cần ta cho thêm ….2000 mua … bún và trà đá không?
-Đồ hẹp hòi. Ông “cưa” tôi chỉ có hai nghìn đồng à?
-Không thì về nhà bà ta, ta nấu cho –Hắn rủ- Không mất tiền mà thêm lọ becbơrin…. Hết hạn sử dụng. Xuống đi.
Vậy đấy, thế là tôi lên xe và cùng với 6 ông hàng xóm của mình đến nhà bà của “ bất tài “.
Nhà bà hắn đóng im ỉm. Và khi tôi chưa kịp đoán ra cái gì, cả bọn mở cửa và thật bất ngờ vì trên chiếc bàn nước là một cái bánh sinh nhật đoàng hòng nắn nót ngày sinh của tôi( ờ hé giờ tôi hiểu là vì sao hắn hỏi ngày sinh của tôi rồi) và tên tôi ….sai chính tả( tại sao lại có người ẩu như thế cơ chứ). Tôi lặng đi.Lần đầu tiên tôi có cảm giác là tôi không bị lãng quên trong mắt một ai đó. Tim tôi vỡ oà trong hạnh phúc. Hoá ra người quan tâm đến tôi là những anh chàng hàng xóm
Vẫn không lời chúc mừng, 6 anh chỉ đẩy tôi vào nhà và …bắt đầu đánh chén(đúng là con trai có khác). Cuối cùng thấy tôi nhìn, cả bọn bắt đầu đùn đẩy nhau cuối cùng ông Long (dù chênh tuổi nhau nhiều nhưng chúng tôi vẫn gọi nhau là ông bà cho tiện ) vì lớn tuổi nhất lên bị đẩy lên. Hắn ta bắt đầu:
-Ehèm, ừ hừ, à, tao hả ? Tao phải nói gì? À, vâng,thưa….,Á không đâu, thôi thì,…., ô, sao lại,…( tôi chép lại y nguyên đấy) Vâng, thưa mọi người(A! vào đề rồi), tối hôm nay là một buổi tối trọng đại . Vào ngày hôm nay, người…. xinh đẹp …nhất xóm ta được sinh ra đời ( hừ, xóm có 7 người thì đến…6 người là nam, mình tôi là nữ thì chẳng thế), tôi, à không anh không biết nói gì hơn ( không biết nói gì hơn, anh chỉ hát được mỗi bài”Happy birth day: mừng ngày sinh nhật của ai? Mừng ngày sinh …quái thai. Mừng ngày đó ..quái thai lai bà chằn , ú u ù u ù” , tôi biết bụng các anh rồi- Tôi nghĩ bụng) . Thôi thì các anh có món quà( cảnh giác, cảnh giác cao độ với món quà của các anh.. Vào tối sinh nhật của Cường, cả nhóm đã dẫn hắn ra cây bàng đầu xóm ngắm cái hình nhân …treo cổ do cả nhóm làm ra trong buổi chiều . Cuối cùng cả nhóm …chạy mất dép hết khiến tôi mất toi sợi dây treo cổ của cái hình nhân đây mà ).
Nhưng trái lại với tất cả những điều lo sợ của tôi , những cảm giác …cảnh giác cao độ về những trò ngịch ngợm của bằng này thằng con trai, họ chỉ tặng tôi một món quà thật sự, một cái thắt lưng xanh. Chỉ có điều tôi không an tâm là thấy cả bọn mủn mỉm cười mà không rõ vì sao.
Kết thúc bữa tiệc sinh nhật, cả đám ngồi lại chơi điện tử chỉ có tôi và hắn méo mặt lo dọn nhà. Quá muộn để tự về từ nhà bà hắn về nhà tôi, hắn đành ngừng dọn để đưa tôi về.
Ngồi sau lưng hắn, tôi vỗ cái bốp một cái đau điếng:
_Thế nào?Tốn bao nhiêu tiền? Cứ tưởng sáng nay hỏi người ta ngày sinh làm gì, hoá ra ông bày trò hả?
-Sao bà biết là tôi bày trò?-Hắn hỏi lại với vẻ ngạc nhiên lắm
-Với tinh thần cả nhóm …bủn xỉn. Liệu không ông thì ai?Tiếc của rồi chứ gì? Chắc tưởng người ta sinh trước chứ không phải sinh sau đẻ muộn như vậy đúng không?
-Không. Nói chung với bà tôi phải tăng cường nịnh để bố bà đỡ sờ gáy tôi chứ.
Bố tôi là thầy giáo mà, thầy giáo cho cả xóm chẳng từ đứa trẻ nào.
-Thế thì tôi thích gì ông cũng phải chiều đấy. Ngày nào cũng hộp sâm, nước tăng lực. Sao đồng ý chứ?
-Ừ bà thích gì thì tôi chiều. Chiều…tất! Và nếu bà thích tôi cũng có thể làm bạn trai bạn nữa
Hắn nói một hơi. Không chần chừ, không cách quãng. Hắn nói bình thường như một câu nói đùa vậy
-Ừ,tôi cũng vui vẻ đùa lại, ông mà chịu làm bạn trai tôi thì số một. Tôi đang tuyển người yêu mà không có đây. Suy nghĩ kỹ chưa? Ông có sẵn sàng vào danh sách ấy không ?
-Cái này thì tuỳ bà cho vào danh sách-Đột nhiên hắn nói với một cái giọng chẳng bình thường chút nào- Nhưng nếu việc tôi không thích thì …không ai bắt tôi làm được đâu.
Tôi có cảm giác người hắn nóng bừng lên. Tôi bỗng thấy lúng túng , lẽ ra là tôi phải biết là hắn coi tôi là người bạn không hề bình thường chứ. Có gì để nói đâu. Quá rõ để hiểu hắn đang nghĩ gì. Hắn thích tôi. Tôi chưa chuẩn bị cho mọt tình huống như thế này.
-Thế nào?-Hắn phá vớ bầu im lặng-Bà thích chứ?
-Không! Giọng tôi đanh lại- Không bao giờ!
Hắn chững lại. Rõ ràng là thế. Có lẽ hắn cảm thấy khó hiểu vì trước đến nay 5 thằng còn lại luôn coi chúng tôi là một cặp mà. Hắn không nói được gì nữa, đưa tôi về, chào bố tôi và quay đầu xe, kể từ đó hắn chẳng bao giờ nói chuyện với tôi nữa.
4 năm đã qua kể từ ngày sinh nhật đó, tôi không hề muốn nhớ nó nhưng quả thật khi mà nghĩ lại tôi có cảm giác hụt hẫng đến lạ. 17 tuổi sắp đến với tôi có lẽ tôi lại đón sinh nhật một mình, phải chăng tôi bỏ lỡ một cái gì đó phải không?....
Đăng nhận xét