Hà Nội sắp vào thu, cái nắng nóng gay gắt dìu dịu lại, dòng người cũng trở nên bớt vội vã hơn để đón nhận chút khí trời tươi mát. Trong căn nhà nhỏ xinh nào đó cuối phố, tiếng guitar mộc mạc cất lên khép lại buổi chiều tà. Đâu đó có tiếng rao của mấy gánh hàng rong ngang qua.
Trong căn phòng nhỏ, Tulip đang cảm nhận sự đổi thay ấy của không gian. Tulip đang ngồi trên bàn học, hướng ánh mắt xa xăm về phía phố phường. Cô muốn viết gì đó nhưng mọi thứ cứ bế tắc. Một cách bực tức, Tulip ném cây bút xuống giường và đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa lẩm bẩm:
-Hừ! Tại sao lại khó chịu thế này cơ chứ!
Tulip bước xuống vườn để chăm sóc vườn hoa xinh đẹp của mình. Đối với Tulip, làm bạn với hoa cỏ khiến cô cảm thấy bình yên, chúng giúp cô tìm thấy những nguồn cảm hứng sáng tác mới. Khu vườn này cô được bố mẹ giao cho từ ngày cô vào lớp 10 như một món quà nhỏ trước ngày nhập học. Các mẩu truyện ngắn cô đã viết ít nhiều có sự xuất hiện của đôi ba loài hoa vừa quen vừa lạ. Dạo gần đây, cô muốn viết cái gì đó mới mẻ hơn, hoang dại hơn. Cô không muốn dừng lại trong phạm vi nhỏ hẹp nữa. Trong đầu Tulip chợt xuất hiện hình ảnh núi rừng hùng vĩ với những loài hoa lạ mọc ven rừng ven suối.
-Phải rồi, là Tây Nguyên- Tulip reo lên. Thì ra thứ mà cô tìm kiếm bấy lâu nay không còn thu hẹp ở khu vườn nhỏ này nữa. Cô muốn tìm kiếm những vẻ đẹp mới...
Tưới nốt cho luống hoa, Tulip chạy thật nhanh vào nhà để bắt tay thực hiện chuyến đi của mình. Nói là làm, tối hôm đó Tulip thưa chuyện xin phép bố mẹ về chuyến đi sắp tới. Hiểu tính nết nghệ sĩ thích đi đó đây của cô con gái, bố mẹ Tulip đồng ý cho cô đi. Tulip hớn hở ra ga mua vé tàu cho kịp chuyến đi sáng mai, rồi nhanh chóng về phòng sửa soạn đồ đạc. Mọi vật dụng cần thiết đã nằm gọn trong chiếc balo du lịch. Tulip cảm giác có cái gì đó mới mẻ đang đợi chờ cô ở miền đất đó, có điều gì đó thôi thúc cô lên đường. Đêm hôm đó, cô mơ thấy giấc mơ màu xanh kì lạ, màu xanh của bạt ngàn núi rừng chăng?
Sáng hôm sau, Tulip dậy thật sớm, cô vươn vai hít thở bầu không khí trong lành hiếm hoi đất Hà thành. Tulip làm sẵn bữa sáng cho bố mẹ và em gái rồi ra vườn tưới nước cho mấy luống hoa trong vườn. Tulip khẽ mỉm cười thầm nhủ:
-Chuyến đi này chắc sẽ thú vị lắm đây. Sao tự nhiên mình hồi hộp quá vầy.
Cô chào bố mẹ rồi rảo bước nhanh ra bến xe bus bắt tuyến xe ra ga Hà Nội để kịp chuyến tàu lúc 9h. Tulip vẫn thích đi du lịch bằng tàu hơn là máy bay hoặc ô tô. Cô cũng không hiểu tại sao. Tulip đang đứng giữa sân ga, tàu của cô đang vào ga. Tulip nhanh chóng lên tàu và tìm được chỗ ngồi của mình. Vừa quay ngang quay ngửa cất hành lý thì một giọng nói trầm trầm vang lên cạnh cô:
- Xin lỗi, hình như cô nhầm chỗ, đây là số ghế của tôi - Chàng trai nói.
Tulip bối rối nhìn lại số ghế ghi trên vé tàu: số ghế: 16 và cô đang ngồi trên ghế số 17. Cười một cái thật tươi để chữa ngượng, Tulip quay lại trả chỗ cho chàng trai và không quên lời xin lỗi. Tulip nhìn chàng trai thoáng chút băn khoăn:
- Xin lỗi, anh là người Việt ư? Sau khi lời nói thoát ra khỏi miệng Tulip mới thấy độ ngớ ngẩn của mình.
Chàng trai tủm tỉm cười:
-Vâng, tôi là người Việt nhưng gia đình tôi sống ở New Zealand từ năm tôi 2 tuổi.
- Ồ. Ra thế - Tulip tỏ vẻ thích thú vì mình đã suy đoán đúng.
Tàu bất đầu chuyển bánh, chàng trai lạ quay sang bắt chuyện với cô:
-Này cô gái cô tên là gì?
-Gọi tôi là Tulip nhé - Tulip đáp.
-Một cái tên đẹp- Chàng trai ra chiều ngẫm ngợi.
- Vậy tôi có thể gọi anh là gì? Tulip thắc mắc.
- Gọi anh là Glenn nhé- Nói xong cả Tulip và Glenn phá lên cười.
Sau một hồi trò chuyện Tulip biết được Glenn đang thực hiện chuyến du lịch qua các nước Đông Nam Á. Và Việt Nam là điểm đến đầu tiên của anh. Glenn nhìn Tulip rồi hỏi:
-Tulip cũng đi du lịch ư?
-Không hẳn thế, em đi tìm cảm hứng.- Tulip trả lời.
-Woww!- Glenn tỏ vẻ thích thú.
Tulip hướng ánh mắt ra xa ngắm nhìn những nơi mà tàu vừa đi qua. Tulip đã đi tàu rất nhiều nhưng mỗi lần đi tàu với cô là một trải nghiệm mới lạ. Đang miên man suy nghĩ về đề tài sắp tới, Tulip bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Glenn:
-Này Tulip, tại sao ở đây lại có nhiều mộ đến vậy? Anh chỉ ra ngoài cửa sổ.
Tàu vừa đi qua một ngôi làng nhỏ với bao la đồng ruộng bát ngát, hình như chỗ mà Glenn vừa chỉ là một khu nghĩa địa. Cô cũng không rõ nữa, chỉ thấy rất nhiều ngôi mộ thoáng ẩn hiện giữa một cánh đồng hoang, không có tường rào bao quanh như cô vẫn thường thấy. Cô thành thật trả lời anh:
- Em nghĩ đó là một khu nghĩa địa của người dân vùng này... hoặc đó là mộ của những người nằm xuống không rõ tên tuổi từ cuộc chiến tranh chăng?
-hmm! Glenn gật đầu với một vẻ đăm chiêu trên khuôn mặt.
Hai người chợt trở nên im lặng, mỗi người đang theo đuổi một suy nghĩ riêng của mình. Tulip và Glenn chợt thấy cảm thương cho số phận những người nằm lại đó. Cả anh và cô đều không biết họ đã sống một cuộc đời hạnh phúc hay khổ cực đến đâu mà lúc chết đi rồi lại nằm giữa chốn hoang vu lạnh lẽo. Cuộc đời thực có quá nhiều đổi thay và khác biệt. Là chiến tranh, là dòng đời vô tình đưa đẩy khiến mỗi cuộc đời mỗi khác...? Tulip suy nghĩ rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khoảng 10 giờ tối, Tulip tỉnh giấc. Cô cảm thấy hơi mỏi và muốn đi lại, cô rời khỏi ghế đi dọc toa tàu. Cô nhìn những hành khách, một số đã ngủ say, một số vẫn còn thức đang nhìn mông lung ngoài cửa sổ hay bấm bấm điện thoại. Tulip đi về phía cuối toa tàu, bất chợt cô nhìn thấy ai đó đang nằm giữa sàn nhà chỗ khoảng trống cuối tàu, nhìn kĩ một chút cô nhận ra đó là một cậu bé chừng 10 tuổi. Không chỉ có mình cậu mà còn nhiều người khác nữa, trông họ có vẻ vội vàng, vội vàng trong trang phục, vội vàng ngay cả trong giấc ngủ. Cậu bé chợt thức giấc, cậu nhìn cô lạ lẫm. Cô hỏi cậu bé:
- Sao em lại nằm đây, sao không vào ghế ngồi, em sẽ bị cảm lạnh đấy.
Cậu bé ban đầu có chút bối rối ngại ngùng nhưng sau đó thé thọt trả lời cô bằng chất giọng miền Nam rất riêng biệt:
-Em không có đủ tiền để mua vé ngồi, chỉ đủ tiền để mua vé nằm ở đây là tốt lắm rồi.
Câu trả lời của cậu làm tâm tư Tulip bị xáo động mạnh mẽ. Cô im lặng một lúc rồi nói với cậu:
-Hay em vào ghế của chị ngồi đi, chỗ chị rộng lắm.
-Không được đâu, em không thích thế, mẹ em cũng không thích thế đâu.- Cậu bé khăng khăng.
Có vẻ không thuyết phục được cậu bé, cô bèn bảo:
-Thế thì chị ngồi đây chơi với em một lúc nhé, được chứ?
Cậu bé khẽ gật đầu, có vẻ như có thêm bạn đồng hành khiến cậu vui hơn. Tulip ngắm kĩ cậu bé, cậu có nước da ngăm đen, đôi mắt tinh anh nhưng hơi buồn, đôi bàn tay cáu bẩn với những vết xước ngang dọc. Cô hỏi:
-Em lên Hà Nội làm gì thế?
-Em lên thăm má em, má giúp việc cho một nhà trên Hà Nội.- Cậu trả lời
-Em bé thế này mà đi một mình không sợ lạc đường sao? Nhà em ở đâu? Em ra ga bằng gì? - Tulip hỏi liên tiếp, có gì đó thôi thúc cô biết nhiều hơn nữa về cuộc đời cậu. Cậu nhìn cô một lúc như tìm sự tin tưởng, sau một cái thở dài cậu bé bắt đầu kể về cuộc đời mình:
- Em tên Quân, nhà em ở Kiên Giang, em sống với ngoại, nhà em nghèo lắm, ba em từ hồi em mới sinh ra, má em gửi em cho ngoại rồi ra Hà Nội giúp việc. Em thương ngoại và má lắm. Thỉnh thoảng má vẫn gửi tiền về cho em đi học. Ngoại thì bắt ít tôm cua ra chợ bán. Hè năm nào em cũng ra thăm má. Nhưng em chỉ đi mấy hôm thôi, em nhớ ngoại. Em đi lâu lấy ai ở nhà giúp ngoại. Ngoại già lắm rồi...- Kể đến đây mắt Quân đã ngân ngấn nước.
Cậu kể tiếp: - Hôm bữa em phải bắt xe khách mãi mới ra được ga Sài Gòn. Ngày mai em lại bắt xe khách về. Em mua nhiều quà cho ngoại lắm.
Tulip có cảm giác ứ nghẹn ở cổ. Cô chợt nghĩ đến bản thân, cô sống trong hoàn cảnh tốt hơn Quân vậy mà đôi khi ý chí cô lại chẳng bằng cậu bé. Thấy cô trầm ngâm Quân hỏi:
-Chị làm sao thế, chị có muốn chơi ô tô với em không?- Nói xong Quân lôi từ trong túi xách ra một chiếc ô tô điều khiển từ xa- Quà má mua cho em đó.
Hóa ra cậu bé tưởng chừng như chịu bao phong ba ấy vẫn có một tâm hồn thơ trẻ lắm. Khuôn mặt bừng sáng trước món đồ chơi yêu thích. Tuổi thơ Quân có cả vị đắng và ngọt.
Glenn chợt tỉnh giấc nhìn sang không thấy Tulip đâu, anh đứng dậy đưa mắt tìm, anh tìm thấy cô đang ngồi phía cuối toa tàu. Anh chạy đến lo lắng hỏi:
-Giữa đêm khuya mà em đi đâu thế. Anh tưởng Tulip bị mộng du chứ- Anh trêu cô.
- Suỵt! Tulip ra ám hiệu và chỉ xuống phía Quân đang ngủ say.
Tulip kể vắn tắt về cậu bé cho Glenn nghe. Anh dần hiểu ra câu chuyện. Anh ra hiệu bảo Tulip để anh bế Quân về chỗ của mình. Anh bế Quân nhẹ như không vì cậu gầy quá. Đêm hôm đó, Quân ngủ trọn giấc, còn Glenn và Tulip ngồi nói chuyện với nhau. Những câu chuyện rời rạc nhưng kéo họ đến gần nhau hơn một chút.
Trời sáng dần. Đã gần đến ga Tulip phải xuống, cô lấy hành lí xuống, gọi Quân và Glenn dậy để tạm biệt. Cô dặn Quân phải nhớ học hành thật tốt và hứa sẽ đến Kiên Giang thăm Quân sau khi cô kết thúc chuyến đi này. Tulip đang định quay đi thì Glenn kéo tay cô lại và nói:
-Anh có ý này, tại sao chúng ta không thực hiện một chuyến về Kiên Giang nhỉ. Anh nghĩ vùng sông nước ấy cũng có nhiều thứ thú vị để em viết đấy. em đã bao giờ nghe câu "Sometimes the wrong choices bring us to the right places chưa".- Glenn nháy mắt tinh nghịch.
Tulip hơi sửng sốt trước lời đề nghị của anh, rồi cô nhìn sang khuôn mặt tiếc nuối của Quân. Cô nghĩ: "Cứ thử một phen xem sao". Thế là cô mua vé đi tiếp về Sài Gòn. Cuộc hành trình của cô rẽ sang một hướng khác nhưng Tulip không hề cảm thấy tiếc nuối. Có lẽ bởi vì mọi thứ không phải bao giờ cũng diễn ra như kế hoạch.
Sau mười mấy tiếng đồng hồ, tàu về đến ga Sài Gòn. Ba người lại bắt xe khách để về Kiên Giang. Đường dài khiến Tulip hơi mệt, nhận thấy điều đó Glenn hăm hở xách giùm cô cái balo nặng trịch. Có vẻ Glenn và Quân rất hợp nhau, hai người trò chuyện tíu tít suốt đường đi khiến Tulip cũng vui lây. Có chút gì đó mát lành thổi vào tâm hồn 3 con người tưởng chừng như xa lạ ấy.
Nhà ngoại Quân nằm ở cuối ngõ, ngôi nhà lụp xụp xiêu vẹo. Đang đi chợt Quân hét toáng lên rồi chạy về phía trước:
- NGOẠI !!!!
Trước sân nhà, một cụ già khoảng chừng 60 tuổi, tóc bạc trắng khuôn mặt lộ rõ vẻ khắc khổ nhưng vô cùng hiền hậu. Quân sà vào lòng bà. Hạnh phúc, thì ra giản đơn đến vậy thôi. Quân giới thiệu "chị Tulip" và " anh Glenn" với ngoại. Tối đó cả nhà sum vầy cùng ăn bữa cơm canh đạm bạc nhưng ấm áp vô cùng. Lâu lắm rồi nhà ngoại mới lại đông vui như thế này. Buổi tối cả nhà trải chiếu ngủ giữa nhà. Hương gió thổi đồng quê thơm mát; mùi lúc chín, mùi hơi đất ẩm nồng, mùi sông nước, tất cả quyện lại thành mùi riêng của miền đất này. Tulip hít hà mãi rồi ngủ thiếp đi. Ở ngoài võng Glenn nhìn cô mỉm cười. Hình như.. anh thích cô mất rồi.
Tulip và Glenn ở chơi với ngoại thêm mấy hôm nữa rồi chia tay để ra về. Trước khi đi cô tặng cho Quân một cây bút và một quyển sổ ghi chép. Cô hứa hè năm sau Quân ra Hà Nội cô sẽ đón và đưa Quân đi chơi.
Tulip muốn trở về Hà Nội ngay, trong đầu cô chợt có quá nhiều ý tưởng và cô muốn bắt tay thực hiện chúng. Glenn tiễn Tulip ra ga, sáng ngày mai anh sẽ bay sang Lào để tiếp tục chuyến du lịch của mình. Tạm biệt anh, Tulip có gì đó lưu luyến nhưng không sao nói thành lời được, và Glenn cũng vậy. Trên đường ra ga, Glenn dặn dò cô rất nhiều. Đến nơi, Tulip tạm biệt anh để lên tàu. Cô không hiểu cảm giác xáo trộn trong lòng cô bây giờ là cảm xúc gì. Tulip vẫy tay và quay lưng vào phòng chờ. Vừa đi được một đoạn, cô nghe thấy tiếng Glenn hét to:
-Này Tulip! Em tên là gì?
-Hmm- Tulip mỉm cười- Sao bây giờ anh mới hỏi, Em là Vũ Thùy Dương. Còn tên anh là gì? Giữa sân ga đông đúc Tulip hét lên.
Glenn chạy nhanh đến bên cô. Bất chợt anh ôm lấy cô thì thầm:
-Nghe kĩ nhé, anh là Lê Hải Nhật- Anh buông cô ra và nói: Anh thích em, Tulip ạ.Hãy đợi anh, 1 năm nhé.
-Sao bây giờ anh mới nói- Tulip ôm lấy anh và mỉm cười.
Giữa sân ga đông đúc đôi người trẻ trao nhau nụ hôn tuổi trẻ. Tình yêu vừa chớm nở này rồi sẽ kéo dài bao lâu, cô không biết và cũng không cần biết. Chỉ biết giờ phút này hạnh phúc cô đang nắm giữ. Yêu đương thoáng chốc đến thoáng chốc đi như một cơn gió. Cứ để nó tự nhiên vậy thôi.
Mỗi con người xuất hiện trong cuộc đời ta dù ngắn ngủi phút chốc hay cạnh ta dài lâu đều có mục đích nhất định: giúp ta nhận ra một điều gì đó mới lạ trong cuộc sống. Cả Glenn, cả cậu bé ngủ trên tàu, cả ngoại, họ xuất hiện trong cuộc đời cô như định mệnh. Cô cho đi tình thương, niềm cảm thông để nhận lại tình bạn, tình yêu, tình người và tình đời. Cuộc sống giản đơn cũng bắt đầu từ một chữ "Tình" mà thôi.
Trên chuyến tàu trở về Hà Nội, Tulip cầm bút viết lại câu chuyện của mình. Tình cảm cứ trào dâng trong lòng cô nghệ sĩ nhỏ. Yêu thương bỗng gần trong phút chốc. 
Hà Nội, ngày 5/8/ 2012
Đăng nhận xét