8 tuổi: Nó bị sốt, người ta chích thuốc, 0 may chân trái nó bị teo dần, nên người ta gọi nó là thằng Ti si-cà-que. Nó sống với bà 7 ve chai – người đã cưu mang nó từ thuở nhỏ, nó 0 biết ba má nó là ai. Thấy nó vừa đi học về vừa khóc, bà 7 hỏi: “Bộ tụi bạn nó chọc con nữa hả? Để mai bà 7 đón con về rồi nói chuyện với cô giáo 1 lần nữa!”. Nó quẹt nước mắt: “Dạ hổng phải, tụi nó bây giờ hết chọc con như hồi trước rồi, tụi nó còn thương, rủ con chơi chung nữa!”. Bà 7 an tâm, nhưng vẫn thắc mắc: “Zậy hôm nay ai làm con buồn mà khóc? Nói cho 7 nghe!”. “Dạ hổng có ai làm con buồn hết! Chỉ vì lúc tan học, tụi bạn rủ con ở lại chơi đá banh. Nhưng mà..”. Bà 7 hiểu, ôm nó vào lòng thật chặt, rồi 2 bà cháu cùng khóc! 9 tuổi: Bà 7 ve chai bịnh nặng, 0 có tiền mua thuốc.. để lại gia tài cho nó là 1 căn nhà lụp xụp cùng với 1 con nhỏ 8 tuổi mà bà 7 đã lụm ngoài đường về.. như nó. Nó gọi nhỏ đó là Si, còn người ta chắc vì ưu ái, thương hại nên đặt cho 1 cái tên thiệt dễ thương: Su-mì.. nghĩa là Si mù. Nó buồn, thấy mình mồ côi thêm 1 lần nữa! 10 tuổi: Nó bỗng dưng trở thành trụ cột của 1 gia đình, nó ngại ngùng nói với tụi bạn cũng trong xóm: “ 0 phải tao 0 có tiền đi học đâu nghen! Mà vì tao thấy học mệt quá, hình như mấy cái chữ, con số.. nó cũng kì thị tao què? Với lại giờ tao 0 còn rảnh để đi học nữa vì bận đi “làm ăn” kiếm tiền làm vốn cho con Si lãnh vé số bán dạo. Kéké..”. Nó đi đánh giày. Thật ra ai cũng biết nó nói dóc, nó rất thích đi học, nó nhớ cô giáo, bạn bè, trường lớp.. Zậy đó, coi như ước vọng nhỏ nhoi là lấy cái chữ nuôi tấm thân đã 1 phần tàn của nó đã tắt ngúm. Nó chỉ buồn cho số phận 0 may của nó, mà chưa bao giờ buông lời oán trách, hận ba má hay hận ông trời đã bỏ rơi nó! Nó hiểu rằng nó 0 cao thượng đến zậy, thiệt ra là nó có biết mấy người đó là ai đâu mà giận chứ?! 11 tuổi: Nhiều khi ngồi buồn tình, ngẫm nghĩ, nó thấy mắc cười cho cuộc đời của nó, từ nhỏ đến giờ, nó là trung tâm của sự gièm pha, những lời chọc ghẹo, mỉa mai của người đời vì cái chân tật nguyền của nó. Riết rùi nó cũng quen, chỉ đáp trả những lời ác độc, nhẫn tâm ấy = 1 cái cười thật hiền, nó vội vàng bỏ đi chỗ khác. Lâu dần, người ta cũng cảm thấy mình có tội, thấy ăn năn vì đã làm cho cuộc đời nó thêm phần u ám, người ta thôi cười chọc nó, coi như đó là 1 ân huệ cho 1 người 0 may như nó. Nó hứa với lòng, nhất định chỉ tàn mà 0 phế! Nó phải cố gắng sống, đạp lên dư luận = cái chân què của nó và nó còn có trách nhiệm lo cho con Su-mì đáng thương, tội nghiệp hơn nó! Thỉnh thoảng nó buồn buồn, vì nghĩ cuộc đời nó đã mua vui, đem lại tiếng cười khoái trá cho nhiều người, nhưng chưa 1 lần nó tự mua vui cho chính nó.. 20 tuổi: Giang hồ trong giới đánh giày, vé số ca tụng mối tình thật đẹp, xứng đôi giữa thằng Ti si-cà-que và con Si mù – tự Su-mì. Nhưng nó chối bây bẩy: “Đâu có đâu, tụi tao là anh em mà?!”. Nói zậy để cho nhỏ Su-mì đỡ bị quê, mắc cỡ, con nhỏ mít ướt lắm, còn nó thì 0 phủ nhận: Chắc nó thương con Si thiệt gòy! “Con nhỏ nếu 0 bị mù chắc đẹp biết mấy hén?!”, nó tự vấn lòng. Chiều nay, nó tự thưởng cho 2 đứa 2 bịch bánh tráng trộn, vì trời mưa, 0 ai đánh giày và 0 ai quỡn để mua vé số, họ vội vã về nhà hay núp vội dưới mái hiên nào đó để cầu mong ông trời mau dứt cơn sầu bi! Chỉ có 2 đứa là 0 vội, nhà chúng dột tứ bề, về nhà cũng ướt, với lại đâu còn gạo nấu cơm đâu mà về, hôm nay chơi sang 1 bữa.. ăn bánh tráng trộn trừ cơm, ngon thiệt nhưng mà cái bụng vẫn cứ kêu hoài. Nó hỏi con Su-mì: “ Ê mậy, hôm bữa tao với mầy bày đặt bắt chước người ta cầu nguyện nên đã chôn 2 cái hủ ya-ua đựng 2 miếng giấy dưới cái cây đánh số 8 ở công viên gần nhà thờ Đức Bà đó. Nhưng tới giờ tao vẫn thắc mắc là mầy 0 biết chữ thì viết gì để Trời Phật, Chúa hiểu được mà ban cho mầy điều ước? Bữa đó kêu mầy nói nhỏ tao nghe rùi tao viết dùm cho mà bày đặt chảnh, mắc cỡ 0 dám nói, sợ điều ước mất linh hả?!”. Con Su-mì thỏ thẻ: “Thì em có biết gì mà viết, em chỉ tưởng tượng h 0 thấy đường nên vẽ 2 cái đầu lâu chồng chéo lên nhau làm nó nghĩ bậy, vẩn vơ: “Con nhỏ này nó vẽ cảnh 2 đứa hun nhau?! ặc..ặc”. Nó hiểu bức tranh con nhỏ vẽ muốn nói về điều ước gì. Bởi vậy, nó đã làm “xáo trộn dấu vết” trên bức tranh của con Su-mì (1 cái tranh xấu xí nhất mà lần đầu tiên trong đời nó mới thấy.. nhưng lại là đẹp nhất, vô giá trong lòng nó), đó là vài giọt nước mắt của nó tự nhiên rớt lên bức tranh làm hư 1 “tác phẩm”, và lâu rồi nó mới kình anh Ti đẹp trai nhất trong lòng em, rùi em vẽ cảnh 2 đứa dắt tay nhau đi như từ nhỏ đến giờ zậy. Đâu có gì bí mật, nhưng đó thật sự là điều ước duy nhất trong đầu em nghĩ được, em mong em được ở bên cạnh anh, mãi mãi! Tại anh ép nên em mới nói, chứ em cũng sợ điều ước sẽ mất linh! Mà anh Ti nè, lớn rùi, anh 20, em 19, đừng kêu mầy – tao với em nữa nghen anh! Em thích được nghe aTi gọi = anh – em hơn!” Nó đã nói dối với con Su-mì, vì cái tính tò mò nên sau khi chôn 2 cái hũ hôm trước thì hôm sau nó đã đào lên coi coi con nhỏ nó viết cái gì? Rùi chôn lại như cũ, con nhỏ đâu có thấy gì nên làm sao biết được có sự xáo trộn dấu vế vết của 1 bí mật chỉ riêng 2 đứa biết này. Nó cầm mảnh giấy con Su-mì vẽ.. 2 cái bộ xương nắm tay nhau, 1 cái cao chắc là chỉ nó và 1 cái thấp là con Su-mì. Tội nghiệp con nhỏhóc lại sau cái ngày bà 7 ra đi, bỏ lại 2 đứa nó tự thân sinh tồn trên cõi đời này.. Nó thấy mình có lỗi nên nói thầm: “Xin lỗi em hén! Pé Si!”. Nó đã gọi con Su-mì = cái tiếng em, = péSi nghe ngọt ngào, tha thiết hết sức tự lâu rùi mà, đâu cần nhỏ phải nhắc nhở nó chứ?! Nó hứa với Su-mì: “Em yên tâm, 2 anh em mình sẽ cùng tiến cùng lui! Anh sẽ mãi bảo vệ, lo lắng cho em cho đến hơi thở cuối cùng! Anh hứa!”. Mặc dù những từ mà thằng Ti dùng 0 có gì hay ho, bóng bẩy như người ta, mà đó là thứ văn chương lụm lặt ở chốn giang hồ rùi lâu ngày thành quen miệng, mặc dù mưa to gió lớn, và mặc dù cái áo mỏng vá nhiều chỗ 0 đủ che cái lạnh lúc này, nhưng lòng con Su-mì vẫn thấy ấm áp, thật sự ấm lắm.. vì con nhỏ đang đứng bên cạnh người mình thương, 2 bàn tay của 2 đứa đã đan vào nhau từ lúc nào 0 hay! 21 tuổi: Nó quyết định bán 1 trái thận để lấy tiền làm phẫu thuật ghép mắt cho Su-mì.. = chính đôi mắt của nó. Nó run run kí tờ giấy của bịnh viện đưa mà như kí giấy sanh tử cho cuộc đời mình, bác sĩ nói sau 6 tháng hiến thận thì mới đủ sức khỏe để hiến cặp mắt. Nó thấy đời mình 0 biết chấm dứt từ bây giờ hay còn được thêm 6 tháng nữa? Nó tự trấn an: “Có sao đâu, bất quá 18 năm sau ta sẽ lại làm 1 hảo hán, hay sẽ làm con của 1 gia đình giàu có, hạnh phúc nào đó!”. Cái khó nhất, 0 an tâm nhất đối với nó là nói sao với con Su-mì để cho con nhỏ tin là mình được may mắn có 1 mạnh thường quân giúp con nhỏ nhìn thấy đời màu gì? Nó lo nó mà có mệnh hệ gì thì ai sẽ che chở cho con Su-mì? Nhưng nó nhất định làm liền trước khi chùng ý định. Cuộc đời nó còn gì đâu để mất, nó muốn làm chút chuyện ý nghĩa cho người mình thương, sau cái ngày con Su-mì tâm sự với nó: “Bà 5 bán thuốc hút nói là nếu em mà 0 bị đui thì bả bắt mối cho em lấy chồng Đài Loan cho sướng tấm thân! Em chỉ cười, trả lời bả là cho dù em có sáng mắt thì chỉ mong được nhìn thấy anh Ti và được ở mãi bên anh Ti mà thôi! Em nói thiệt lòng đó, vì trên đời này chỉ có 2 người tốt với em là bà 7 và aTi thôi!”. 1 câu nói zậy thôi đã làm nó thấy sướng, mát lòng mát dạ mà đi tới 1 quyết định trọng đại của đời nó. Trời còn thương hay phải bắt nó trả tiếp cái nợ làm người mà 0 cho nó chết, nó vẫn sống dù bị thiếu vài món “phụ tùng” trên cái thân thể đã phân nửa tàn. 1 năm qua nó được bạn bè, người tốt giúp đỡ nên nó chưa chết được. 1 năm trôi qua nhanh để nó đổi nghề mới cho hợp với dáng nó bây giờ, bán vé số. Và 0 ai gọi nó là thằng Ti si-cà-que như trước nữa, mà ngắn gọn với 1 chữ Ti do bà 7 đã đặt cho nó từ ngày lụm nó về nuôi. Người ta đau xót cho thân phận, kiếp người của nó: đã mồ côi, chân bị tật, bây giờ chỉ còn 1 bên thận và 0 còn thấy ánh sáng được nữa! 1 năm qua, con Su-mì ở với bà 5 thuốc lá, chỉ nghe người ta đồn rằng anhTi của nó đi làm ăn xa để kiếm tiền ghép mắt cho nó, người nói ở Tây Ninh, người nói lên tận Đà Lạt, con nhỏ chỉ biết chờ tin aTi từng ngày trong nỗi nhớ da diết đến não lòng! Để rùi con Su-mì chịu nghe lời bà 5 thuốc lá đi lấy chồng Đài Loan vì bả nói: “Thằng Ti bị mắc nợ người ta nhiều lắm, cả mấy chục triệu lận. Chỉ còn cách là bây giờ mầy đã thấy đường rồi thì tao giới thiệu mối Đài Loan coi mắt, khi đám cưới sẽ có 2-3 ngàn đô Mỹ trả nợ cho thằng Ti rùi nó mới về gặp mầy được!”. Con Su-mì khóc nhiều lắm, đêm nào cũng khóc, vì nhớ aTi của nó, mong sáng mắt để được nhìn rõ aTi, được hạnh phúc bên anh, zậy mà giờ phải lấy chồng xứ lạ để trả cái nợ tiền lẫn nợ ân tình của aTi. Su-mì nghĩ vì mình mà aTi đã khổ lại càng thê thảm hơn, mình phải làm gì đó cho aTi, nhất định 0 còn cách khác, nhất định mình sẽ 0 hối hận.. vì đây là lần đầu tiên mình có thể giúp được chút ít cho aTi! Su-mì đã nhờ thằng Chà Bi – chiến hữu của thằng Ti dắt đi tìm cái cây đánh số 8 trong công viên gần nhà thờ Đức Bà để đào lên 2 cái hũ đựng 2 điều ước của 2 đứa. Su-mì đã thật sự cảm động, đứng khóc ngon lành tại chỗ chỉ vì thằng Bi đọc dùm 1 dòng chữ duy nhất trên tờ giấy của thằng Ti: “Con chỉ mong pé Si người con thương mãi được bình yên! Kí tên: Ti si-cà-que.”. Trong cảnh hỗn độn của cái đám cưới gọi là lấy lệ của con Su-mì với thằng cha Đài Loan già chát, mạnh ai nấy nói, mạnh ai nấy ăn và mạnh ai nấy uống, bỏ mặc cô dâu con thơ thẩn, vô hồn như 1 con búp bê bị người ta điều khiển. Mọi người mãi chén chú chén anh, chúc tụng lẫn nhau, hay tự chúc mừng cái ngày hôm nay họ được ăn uống linh đình, no say mà 0 phải mất tiền, đàng trai bao hết từ A – Z mà. Đột nhiên con Su-mì(Àh 0.. bây giờ phải gọi là Lâm Lệ Duy mới đúng, cái tên thiệt đẹp mà bà 5 đã suy nghĩ 7 ngày 7 đêm mới ra để làm giấy tờ khai sinh, thủ tục kết hôn cho con nhỏ), nó thấy anh Chà Bi đứng núp trước cổng rạp cưới ngoắc ngoắc nó. Lệ Duy lén lén kiếm cớ đi ra ngoài để coi aBi kêu gì? Nhét vội 1 cái gói nhỏ = giấy báo bọc ngoài vào tay con nhỏ thì thằng Bi vội vội vàng vàng dzọt mất, như nó sợ người ta bắt nó lại để hỏi tội gì đó. Lệ Duy ngẩn ngơ từ từ mở “món quà cưới” mà anh Chà Bi vừa đưa, thì ra đó chỉ là 1 chiếc nhẫn nhựa trong bịch kẹo của con nít.. Mãi tới lúc trở về bên cạnh ông chú rể thì con nhỏ mới nhớ ra chiếc nhẫn qua cái cảm giác thân quen trong lòng bàn tay của mình, như cái thời nó nhận biết, ghi nhớ mọi thứ chỉ bằng xúc giác và thính giác. Thì ra đây chính là chiếc nhẫn mà aTi đã tặng nó trong cái ngày aTi nói: “A.Ti sẽ ở bên cạnh pé Si hoài, đến suốt đời luôn! Vì anh chính là đôi mắt của em. A.Ti yêu pé Si nhiều lắm!”. Con Si gạt mọi người trong tiệc cưới để chạy thật nhanh ra ngoài tìm thằng Chà Bi. Nó thấy a.Chà Bi đang dắt 1 người với cái chân trái khập khiễng, bước thấp bước cao đi gần tới đầu hẻm, linh tính cho nó biết chắc chắn người đó là aTi yêu dấu của nó dù chưa 1 lần thấy mặt, hình hài. Nó tháo vội đôi giày cao gót để chạy cho nhanh, vừa đuổi theo 2 thằng con trai đang dắt nhau từng bước rời khỏi con hẻm, nó vừa gọi lớn: “A.Chà Bi chờ em zới, có phải đó là aTi của em 0?!”. Mọi người trong hẻm dạt ra 2 bên, vài người lú đầu ra để coi chuyện gì xảy ra, còn người trong đám cưới thì dí theo con Si vì 0 hiểu sao nó đột nhiên trở chứng bị khùng vừa chạy vừa la.. Cái cảnh như bắt cướp! Thằng Chà Bi ngoái đầu nhìn lại khi nghe con Si gọứng thẳng, có vẻ oai hùng, chững chạc.. đủ để 1 ai đó nương tựa của thằng Ti si-cà-que thuở nào! Khi con Si xoai, nhưng người kia vẫn lần mò từng bước dò đường ra khỏi hẻm như đang lẩn trốn ai đó. “Em năn nỉ a.Chà Bi đó, làm ơn nói cho em nghe liền đi! Cái anh đó có phải là aTi của em 0?!”. Chỉ 1 cái gật đầu của thằng Chà Bi thôi, con Si chạy vội thêm vài bước nữa và ôm chặt cái người có tật chân trái lại còn bị mù kia.. từ đằng sau để người đó 0 thể bước tiếp được nữa. Con Si nước mắt đầm đìa, nói trong nghẹn ngào: “A.Ti, có phải aTi của em đây 0? Sao anh 0 bỏ em lại 1 mình? Sao anh lại lẩn tránh em? Anh đã thất hứa, 0 lo cho em suốt đời?! Anh đừng bỏ em mà!!”. Thằng Ti 0 nói được lời nào, từ trong 2 hốc mắt sâu quoắm của nó 2 hàng nước trong veo, nóng hổi chảy xuống, chưa bao giờ người ta nhìn thấy dáng đy người aTi của nó lại thì nó chực òa khóc thảm thiết, thê lương, ai oán.. như chưa bao giờ nó được khóc! Giờ nó mới hiểu, đôi mắt nó đang nhìn đời, nhìn mọi người, cảnh vật xung quanh là của aTi đã ban tặng cho nó. Thằng Ti nắm tay con Si quỳ xuống vái 1 lạy trước thái độ hung dữ, định lấy mạng 2 con người bé nhỏ này.. của gia đình đàng trai, coi như tạ lỗi, xin cho 2 đứa 1 con đường sống để họ được ở bên nhau! Bà con cô bác trong xóm Cầu Tiêu cũng lời ra tiếng vào để vuốt giận ông chú rễ đang xí xố xí xào tiếng gì đy họ nhà trai hiểu được vấn đề mà động lòng trắc ẩn, thấy họ đã sai nên lủi thủi dọn đồ trong đám tiệc rùi dzọt lẹ sau mấó mà chỉ có vài người thân của ổng mới hiểu nổi. Làm zậy coi như giữ thể diện cho người Việt Nam nói chung và cho cái hẻm Cầu Tiêu nói riêng thôi, chứ mọi người hầu như đã đồng lòng rằng: “Nếu mấy cái thằng Đài Loan 0 chịu tha cho 2 đứa trẻ đáng thương này thì tụi mình 0 cần lịch sự với tụi nó nữa bà con ơi! Chơi khô máu tui nó luôn, cho nó hết mạng về nước luôn vì dám đụng tới người của xóm mình. Mấy đứa nhỏ tụi bây vô nhà lấy “đồ chơi” ra sẵn cho tao, hôm nay coi như xóm này làm 1 việc thiện rất ý nghĩa là thay trời hành đạo. Tao ghét nhất là cái tụi Đài Loan qua đây cưới vợ Việt, bữa nay có dịp xóm mình được lên báo rùi bà con ơi!!!”. 0 biết vì sợ cái uy thế của người xóm Cầu Tiêu này hay câu: “Okie..okie.. Sorry! Sorry!”. Vài ông tiếc rẻ cuộc nhậu bị dang dở, mấy bà thì sụt sùi cảm động 1 câu chuyện tình thật đẹp kết thúc có hậu trong thời đại @, còn những người khác gọi 1 cái lạy của cặp uyên ương này coi như là “Nhất bái thiên địa”, họ công nhận 2 đứa Ti + Si đã thật sự là vợ chồng danh chính ngôn thuận trong mắt mọi người. Ai cũng khâm phục thằng Ti, cái thằng tật nguyền zậy mà chịu chơi thiệt, dám hi sinh cả phần đời còn lại của nó cho người mình yêu, đáng để nhắc mãi đến nhiều đời sau! Con Si lột trả các thứ nữ trang trên mình đưa lại cho nhà trai, mặc lại bộ đồ cũ, bạc màu, vá víu của ngày xưa.. rồi cùng thằng Ti nói lời cảm ơn mọi người, nó và a.Chà Bi 2 bên dắt aTi của nó đi ra khỏi hẻm, về hướng căn nhà cũ liêu xiêu của 2 đứa ngày xưa. 0 ai nghe họ nói 1 lời nào với nhau nhưng ai cũng thấy và hiểu lòng 2 đứa trẻ giờ đã thật sự rất vui khi đã tìm lại được nhau, hứa hẹn 1 tương lai dù 0 có gì sáng lạn nhưng chắc chắn họ sẽ hạnh phúc khi ở bên nhau, mãi mãi! Và mỗi lần con Si nhìn vào trong gương, nó sẽ thấy đôi mắt trìu mến, nhân hậu của aTi nhìn nó tràn đầy tình yêu thương. Bà 7 ở nơi xa xăm nào đó nhất định sẽ mỉm cười mãn nguyện chúc phúc cho 2 đứa con nuôi đáng thương của mình, phù hộ cho chúng nó qua khỏi đại nạn này sẽ có những chuỗi ngày ấm nồng, tha thiết bên nhau, mỗi ngày, từng ngày..

Đăng nhận xét

 
Top