Hạ Vi sinh ra và lớn lên ở Thủ đô,  ngày cô 7 tuổi cha mẹ cô đã ra đi mãi mãi trong một tai nạn để lại Hạ Vi còn quá ngây thơ để thấu hiểu được nỗi đau quá lớn trong đời,  đứa bé non nớt ấy đã may mắn thoát khỏi tai nạn vì đã được gửi vào lớp học. Nhưng những giọt nước mắt ngày đó sẽ mãi mãi theo cô cùng với nỗi cô đơn sâu thẳm đến suốt cuộc đời. Ngay sau đám tang của cha mẹ, một người họ hàng xa đã nhận nuôi Hạ Vi, họ gọi cô là con, và yêu thương Hạ Vi bé bỏng ngày ấy hơn cả con đẻ của mình. Cha nuôi của cô vì không muốn con gái phải đụng chạm với quá khứ, đã gửi cô sang Nhật ngay năm nhất đại học. Để Hạ Vi sẽ không bao giờ phải nhìn lại những mất mát ngày xưa. 



Chỉ đến khi cô nhận ra mình đang nắm tay anh trên con đường liễu rũ bao quanh hồ lớn nằm ở trung tâm thành phố cô mới thực sự nhận ra mình đã bị tình yêu đánh gục từ lúc nào. Họ đã cầm tay nhau như thế đi hết từ những con phố nhỏ, băng qua dãy cửa hàng băng đĩa treo đầy những áp phích nhạc mới. Băng qua những hàng quán trưng bày những đồ ăn đủ sắc màu, 1h, 2h và cả một buổi chiều hai con người ấy đã đi cùng nhau như vậy. Cả cô và anh đều không nhớ mình đã nói với nhau những chuyện gì. Con đường chiều rợp lá mùa thu. Trong suốt những ngày đó cô và anh đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu bến bờ hạnh phúc. Tình yêu của Hạ Vi và Tiểu Minh đã đi vào cả những trang nhật ký mới  của  Hạ Vi.


Lại một cơn áp thấp nữa tràn về thành phố. Đường mưa như trút nước. Nước tràn ngập mênh mông khắp mọi nơi. Nhiều cây mọc hai bên đường đã không chịu nổi sức gió bật cả gốc chắn ngang đường. Trên radio người ta đang phát đi những cảnh báo nguy hiểm và hạn chế mọi  loại phương tiện tham gia giao thông trên đường. Giọng cô phát thanh viên đầy xúc động và lo lắng khi đọc thông báo những chỗ nguy hiểm. Thế nhưng, Tiểu Minh dường như không hề để ý đến mọi thông báo đó. Anh vẫn lao xe vut vút trên đường. Chưa bao giờ anh thấy buồn như vậy. Có lẽ anh cũng không hiểu được rằng mình đang làm gì lúc này. Suốt con đường về,  anh chỉ biết hỏi mình tại sao. Anh không thể hiểu được quyết định của Hạ Vi. Có lẽ mãi mãi sẽ không bao giờ hiểu được. Có trách mình cũng không thể làm gì hơn lúc này. Bằng cả nước mắt và cả tình yêu cô dành cho anh Hạ Vi thuyết phục anh rời khỏi Việt Nam cùng cô nhưng anh đã không đồng ý bởi anh chưa bao giờ sẵn sàng cho điều đó…


Những ngày sau đó, Hạ Vi không liên lạc nhiều với anh, vì mỗi lần như thế là cô không ngăn được nỗi nhớ, không ngăn được những giọt nước mắt. Cô không muốn ở lại thêm, có lẽ  quá khứ đau buồn ngày nào đang trở vè  gặm nhấm dần những tháng ngày trở lại. Cô lại ra đi, dường như  không thể đối mặt với nó thêm một lần nào nữa. Và cô mong anh sẽ đi cùng cô.  Hạ Vi vẫn thường xuyên gửi những tấm bưu ảnh chụp lại những nơi cô đã đi qua, tất cả đều rất đẹp , rất rạng rỡ. Đằng sau mỗi tấm cô đều không quên đề dòng chữ: "forever love…" - kèm theo đó  là địa chỉ của cô, ngày giờ viết thư. Cô cũng thường xuyên dặn dò anh hãy kiên trì với lớp ngoại ngữ. Rồi anh sẽ sớm sang hội ngộ cùng cô. Tất cả những gì cô chờ mong chỉ có vậy. 








Đăng nhận xét

 
Top